Câu truyện thời hoa lửa số 85
ĐÔI DÉP CAO SU VÀ LỜI HẸN NGÀY THỐNG NHẤT
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ ngày đêm hành quân, vận chuyển vũ khí, lương thực vào chiến trường miền Nam. Con đường ấy không chỉ hứng chịu bom đạn ác liệt mà còn là nơi chứng kiến biết bao câu chuyện cảm động về tình đồng chí, đồng đội.
Đại đội vận tải nơi anh Nguyễn Văn Hùng công tác đóng quân sâu trong rừng già Trường Sơn. Hùng quê ở một vùng quê nghèo tỉnh Thanh Hóa. Ngày lên đường nhập ngũ, hành trang của anh chỉ có vài bộ quần áo, một chiếc ba lô nhỏ và đôi dép cao su được cắt từ lốp xe cũ do chính cha anh làm.
Trước lúc chia tay, người cha đặt đôi dép vào tay con rồi dặn:
Đôi dép này không quý giá, nhưng nó sẽ cùng con đi đến ngày đất nước hòa bình.
Suốt những năm tháng hành quân, đôi dép theo Hùng vượt biết bao con suối, dốc núi, những cánh rừng già rậm rạp. Đế dép đã mòn, quai nhiều lần bị đứt rồi lại được buộc nối bằng dây dù. Đồng đội thường đùa:
Đôi dép của cậu còn nhiều vết thương hơn cả chân mình.
Hùng chỉ cười:
Còn đi được là còn tốt.
Một đêm cuối năm 1972, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa xe chở đạn vượt qua một trọng điểm bị máy bay Mỹ đánh phá liên tục. Con đường vừa được thanh niên xung phong san lấp xong thì bom lại trút xuống. Đất đá tung mù mịt.
Trong lúc khẩn trương di chuyển xe vào nơi an toàn, một chiến sĩ trẻ bị thương ở chân vì mảnh đá văng. Máu chảy nhiều, đôi dép của anh cũng bị bom xé đứt.
Không chần chừ, Hùng tháo ngay đôi dép của mình đưa cho đồng đội.
Người chiến sĩ lắc đầu:
Không được đâu, cậu còn phải đi.
Hùng cười hiền:
Chân mình còn khỏe. Đường còn dài, nhưng chúng ta phải cùng nhau đến đích.
Anh quấn tạm hai mảnh vải vào chân rồi tiếp tục cùng đồng đội kéo xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm.
Sau đợt vận chuyển ấy, toàn bộ số đạn được đưa đến đơn vị chiến đấu đúng thời gian quy định. Ai cũng thấm mệt nhưng trong lòng tràn đầy niềm vui vì nhiệm vụ đã hoàn thành.
Mùa xuân năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau giữa rừng Trường Sơn. Hùng nhìn xuống đôi chân trần đã đầy sẹo của mình rồi mỉm cười. Anh chợt nhớ đến lời cha dặn năm nào.
Ngày trở về quê hương, người cha già đứng trước cổng đón con.
Ông nhìn đôi chân chai sần của con rồi hỏi:
Đôi dép cha làm đâu rồi?
Hùng kể lại câu chuyện đã trao đôi dép cho đồng đội giữa chiến trường.
Người cha lặng đi vài giây rồi đặt tay lên vai con:
Con làm đúng rồi. Đôi dép ấy không mất. Nó đã cùng các con đi đến ngày đất nước thống nhất.
Nhiều năm sau, mỗi lần kể lại câu chuyện ấy cho con cháu, Hùng luôn nói rằng điều quý giá nhất người lính mang theo trong chiến tranh không phải là vật dụng cá nhân, mà là tình đồng chí, sự sẻ chia và niềm tin vào ngày hòa bình. Chính những điều bình dị ấy đã tạo nên sức mạnh để dân tộc Việt Nam vượt qua những năm tháng gian khổ nhất của thời hoa lửa.


