Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 91

BẾN NƯỚC CHỜ CON

Tuyên Quang05/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
BẾN NƯỚC CHỜ CON

Ở cuối làng có một bến nước nhỏ, nơi ngày nào các bà, các mẹ cũng ra gánh nước, giặt giũ và chuyện trò.

Bà Tư năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi. Con trai duy nhất của bà nhập ngũ từ năm 1968.

Từ ngày con đi, sáng nào bà cũng mang đôi thùng gỗ ra bến nước thật sớm.

Người trong làng hỏi:

  • Bà gánh nước sớm thế làm gì?

Bà cười:

  • Thằng Thành thích uống nước giếng đầu làng. Biết đâu mai kia nó về.

Ai cũng hiểu bà nói vậy để tự an ủi mình.

Suốt bảy năm, bến nước đã chứng kiến bao mùa mưa nắng.

Những người lính trong làng lần lượt trở về.

Có người chống nạng.

Có người tóc đã điểm bạc.

Có người trở về trong niềm vui đoàn tụ.

Nhưng Thành vẫn chưa về.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, cả làng tưng bừng cờ hoa.

Bà Tư vẫn lặng lẽ ra bến nước.

Đến gần trưa, một người lính từ đầu làng bước tới.

Bộ quân phục đã bạc màu, chiếc ba lô sờn cũ.

Anh đứng lặng một lúc rồi khẽ gọi:

  • Mẹ!

Đôi thùng nước trên vai bà rơi xuống.

Bà quay lại, nhìn người lính trước mặt rồi òa khóc.

Đó là lần đầu tiên sau bảy năm, bến nước không còn chứng kiến sự chờ đợi, mà là cuộc đoàn tụ.

Nhiều năm sau, bến nước đã được xây mới bằng bê tông, nhưng người dân trong làng vẫn kể cho con cháu nghe về người mẹ năm nào ngày nào cũng ra bến nước, chỉ với một niềm tin giản dị: con mình sẽ trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu truyện thời hoa lửa số 91 | Câu chuyện thời hoa lửa