Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 99

CÂY BÀNG GIỮA SÂN HỢP TÁC XÃ

Tuyên Quang05/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂY BÀNG GIỮA SÂN HỢP TÁC XÃ

Mùa hè năm 1972, sân của Hợp tác xã nông nghiệp Bình Minh luôn rộn ràng từ sáng sớm. Tiếng xe bò, tiếng máy tuốt lúa, tiếng người gọi nhau í ới hòa vào nhau tạo nên một khung cảnh tất bật. Giữa sân hợp tác xã có một cây bàng lớn, tán lá xòe rộng che mát cả khoảng sân.

Mỗi buổi trưa, sau giờ làm việc, bà con lại ngồi dưới gốc bàng nghỉ ngơi. Người uống bát nước chè xanh, người vá lại chiếc nón lá, người đọc những lá thư từ chiến trường gửi về.

Trong số đó có bà Sáu, người có hai con trai đều đang chiến đấu ở miền Nam.

Ngày nào bà cũng mang theo một chiếc túi vải nhỏ. Bên trong là những lá thư của hai con đã ngả màu theo thời gian.

Mỗi khi nhớ con, bà lại lấy thư ra đọc.

Một hôm, cô gái thanh niên xung phong trong xã ngồi cạnh hỏi:

  • Bác đọc mãi không chán ạ?

Bà cười hiền:

  • Mỗi lần đọc là như được gặp các con thêm một lần.

Đúng lúc ấy, cán bộ bưu điện xã mang đến một phong thư mới.

Bà run run mở thư.

Người con trai út viết:

"Mẹ đừng lo. Chúng con ở đơn vị vẫn khỏe. Nghe tin hợp tác xã mình được mùa, ai cũng vui. Chúng con sẽ cố gắng để sớm được về ngồi dưới gốc bàng cùng mẹ."

Đọc xong, bà lặng lẽ ngước nhìn tán bàng xanh.

Những chiếc lá khẽ rung trong gió như mang theo lời nhắn gửi từ nơi chiến trường xa.

Sau ngày đất nước thống nhất, hai người con đều trở về. Chiều đầu tiên ở quê, họ cùng mẹ ra ngồi dưới gốc bàng.

Không ai nói nhiều.

Chỉ có tiếng ve kêu và bóng cây vẫn mát như ngày nào.

Bà Sáu khẽ nói:

  • Cây bàng đã cùng mẹ chờ các con suốt những năm tháng chiến tranh.

Từ đó, gốc bàng trở thành nơi họp mặt của cả làng mỗi dịp lễ lớn. Người dân vẫn gọi đó là "gốc bàng của ký ức", nơi lưu giữ biết bao niềm tin và hy vọng của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn