câu truyện thời hoa lửa : võ thị sáu
Đó là một buổi sáng năm 1964 tại Sài Gòn. Không khí nặng nề bao trùm nơi pháp trường. Một chàng trai trẻ bị trói tay, đứng hiên ngang trước họng súng của kẻ thù. Anh là Nguyễn Văn Trỗi.
Trước đó, anh bị bắt vì tham gia kế hoạch đặt mìn nhằm ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khi ông ta sang Việt Nam. Kế hoạch không thành, anh bị kết án tử hình.
Khi bị đưa ra pháp trường, quân địch định bịt mắt anh lại. Nhưng Nguyễn Văn Trỗi dứt khoát nói:
— “Không cần! Hãy để tôi nhìn đất nước tôi lần cuối!”
Ánh mắt anh không hề run sợ. Anh nhìn xung quanh, như muốn ghi nhớ từng tấc đất quê hương.
Một tên lính hỏi với giọng mỉa mai:
— “Mày có sợ chết không?”
Anh cười, nụ cười bình thản mà kiên cường:
— “Tôi chỉ tiếc là chưa kịp làm được nhiều hơn cho đất nước.”
Khoảnh khắc cuối cùng, anh hô lớn:
“Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm!”
Tiếng hô vang dội giữa không gian tĩnh lặng, khiến nhiều người chứng kiến không kìm được xúc động.
Loạt súng vang lên. Người chiến sĩ ngã xuống, nhưng tinh thần của anh thì không bao giờ mất đi.



