câu truyện về Hồ Chí Minh
Câu truyện viết về sự tốt bụng của Hồ Chí Minh với mọi người.
Một buổi sáng mùa đông năm 1945, tại chiến khu Việt Bắc, Hồ Chí Minh đang ngồi bên bàn làm việc nhỏ, ánh đèn dầu le lói chiếu lên những trang giấy còn dang dở. Ngoài kia, gió lạnh thổi qua rừng, mang theo cái rét buốt của núi rừng.
Bỗng có tiếng gõ cửa nhẹ. Một chiến sĩ trẻ bước vào, trên vai vẫn còn vương sương sớm. Anh cúi chào rồi nói:
– Thưa Bác, hôm nay trời rất lạnh, Bác nên nghỉ ngơi một chút ạ.
Bác mỉm cười hiền hậu, đặt bút xuống:
– Chú có lạnh không?
Người chiến sĩ hơi bất ngờ, nhưng vẫn trả lời:
– Dạ có ạ, nhưng chúng cháu quen rồi.
Bác đứng dậy, lấy chiếc áo khoác cũ của mình đưa cho anh:
– Chú mặc thêm áo vào cho ấm. Còn Bác, Bác vẫn chịu được.
Người chiến sĩ vội từ chối, nhưng Bác nhẹ nhàng nói:
– Chiến sĩ ngoài mặt trận cần giữ sức khỏe để bảo vệ đất nước. Bác ở đây, làm việc trong nhà, không sao đâu.
Câu nói giản dị ấy khiến người chiến sĩ xúc động. Anh nhận chiếc áo mà lòng ấm lên không chỉ vì hơi ấm của vải, mà còn vì tình thương của vị lãnh tụ.
Sau khi anh rời đi, Bác lại ngồi vào bàn, tiếp tục công việc. Đôi bàn tay gầy vẫn miệt mài viết, vì trong tim Người luôn nghĩ đến dân, đến nước.
Câu chuyện nhỏ ấy đã được truyền lại giữa những người lính năm xưa như một kỷ niệm không bao giờ quên—về một con người vĩ đại, nhưng sống vô cùng giản dị và luôn yêu thương mọi người.



