CÂU TRYỆN NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
“Ngọn đèn không tắt” kể về cậu bé Nam và mẹ luôn thắp một ngọn đèn mỗi đêm để chờ người cha đi chiến đấu trở về. Dù chiến tranh khốc liệt và nhiều người cho rằng sự chờ đợi là vô vọng, mẹ Nam vẫn tin rằng “còn ánh đèn là còn hy vọng”. Sau ngày đất nước hòa bình năm 1975, bố Nam không trở về, nhưng một người lính cũ đã kể rằng chính ánh đèn ấy đã tiếp thêm niềm tin và sức mạnh cho những người lính nơi chiến trường. Từ đó, Nam hiểu rằng ngọn đèn không chỉ là niềm hy vọng chờ người thân trở về mà c
NGỌN ĐÈN KHÔNG TẲT
Đêm hôm đó, nhiều ngôi nhà trong làng bị phá hủy. Nhưng kỳ lạ thay, căn nhà của Nam vẫn còn, và ngọn đèn ấy vẫn chưa tắt.
Những năm sau đó, từ 1973 đến đầu 1975, chiến tranh dần đi đến hồi kết. Nam giờ đã trở thành một thiếu niên. Cậu không còn là đứa trẻ ngây thơ ngày nào, mà đã biết giúp mẹ làm việc, biết lo lắng, biết hy vọng và cả biết chờ đợi.
Ngọn đèn vẫn được thắp mỗi đêm.
Có người trong làng nói:
“Chờ đợi như thế chỉ thêm đau lòng thôi…”
Nhưng mẹ Nam vẫn nhẹ nhàng đáp:
“Còn ánh đèn là còn hy vọng.”
Nam cũng tin như vậy.
Mùa xuân năm 1975, chiến tranh kết thúc. Tin vui lan khắp nơi. Người dân trong làng vỡ òa trong hạnh phúc. Những người lính lần lượt trở về.
Có người đoàn tụ trong nước mắt.
Có người chỉ nhận được tin buồn.
Nam đứng trước cửa nhà mỗi ngày, ánh mắt luôn hướng ra con đường cũ.
Nhưng ngày qua ngày… bố vẫn chưa về.
Ngọn đèn vẫn cháy.
Một buổi chiều, khi ánh nắng đã nhạt dần, một người lính già xuất hiện ở đầu làng. Ông mặc bộ quân phục bạc màu, bước đi chậm chạp với chiếc gậy trên tay.
Ông dừng lại, nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại ở căn nhà có ngọn đèn bên cửa sổ.
Ông tiến đến, giọng khàn đục:
“Có phải… đây là ngôi nhà vẫn thắp đèn mỗi đêm không?”
Nam khẽ gật đầu:
“Dạ… đúng ạ.”
Người lính nhìn ngọn đèn, ánh mắt bỗng sáng lên:
“Nhiều năm trước… trong một đêm hành quân năm 1972… ta đã nhìn thấy ánh đèn này. Khi đó, ta nghĩ… ở đâu đó vẫn có người đang chờ… nên ta phải sống để trở về…”
Nam nắm chặt tay:
“Chú… chú có biết bố cháu không?”
Người lính im lặng rất lâu. Cuối cùng, ông đặt tay lên vai Nam:
“Bố cháu là một người rất dũng cảm. Trước trận đánh cuối cùng… ông ấy đã nhắc đến ngọn đèn này… và nói rằng, dù chuyện gì xảy ra, gia đình vẫn sẽ luôn chờ ông…”
Nam cúi đầu. Nước mắt rơi, nhưng cậu không khóc thành tiếng.
Đêm hôm đó, ngọn đèn vẫn cháy.
Nhưng giờ đây, Nam hiểu rằng ánh sáng ấy không chỉ để chờ một người trở về
Mà còn là biểu tượng của tình yêu, của niềm tin, và của những con người đã sống, đã hy sinh trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Ngọn đèn nhỏ bé ấy đã soi sáng cả một thời kỳ – nơi con người sống bằng hy vọng, dù mong manh nhưng chưa bao giờ tắt.


