Câu tyện thoài hoa lửa số 30
NGƯỜI THẦY GIÁO TRONG KHÓI LỬA CHIẾN TRANH
Năm 1967, khi chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ lan rộng ra miền Bắc, nhiều trường học phải sơ tán về vùng nông thôn để đảm bảo an toàn cho học sinh.
Tại một xã miền núi nhỏ, thầy giáo Phúc được giao nhiệm vụ tiếp tục giảng dạy cho các em học sinh. Lớp học của thầy chỉ là một căn nhà tranh đơn sơ, bàn ghế được ghép từ những tấm gỗ cũ.
Những ngày có báo động, thầy trò phải xuống hầm trú ẩn. Có khi tiếng máy bay vừa ngớt, thầy lại đưa học sinh trở về lớp tiếp tục bài giảng còn dang dở.
Thầy Phúc luôn nhắc học sinh:
"Bom đạn có thể phá hủy trường học nhưng không thể phá hủy tri thức."
Câu nói ấy trở thành động lực để các em vượt qua khó khăn.
Một lần, trường học bị bom làm hư hại nặng. Nhiều người nghĩ rằng việc học sẽ phải tạm dừng. Thế nhưng chỉ vài ngày sau, dưới sự hướng dẫn của thầy Phúc, phụ huynh và học sinh cùng nhau dựng lại lớp học bằng tre nứa.
Nhờ sự tận tâm của người thầy và quyết tâm của học sinh, việc học chưa bao giờ bị gián đoạn quá lâu.
Nhiều năm sau, từ ngôi trường đơn sơ ấy đã có những học sinh trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên và cán bộ nhà nước. Mỗi khi nhắc đến tuổi thơ, họ đều nhớ về người thầy đã gieo vào lòng mình tình yêu tri thức giữa những năm tháng chiến tranh.
Câu chuyện về thầy giáo Phúc cho thấy rằng bên cạnh những người lính nơi tiền tuyến, còn có những người thầy âm thầm giữ gìn ngọn lửa tri thức cho thế hệ tương lai. Chính họ cũng là những người anh hùng của thời hoa lửa.


