Câu ví quê nhà giữa chiến trường
Trong ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Văn Đại, có những âm thanh dù đã đi qua nhiều năm vẫn khiến ông nhớ về quê hương. Đó là những câu ví mang âm hưởng xứ Nghệ được người lính cất lên trong những giờ nghỉ giữa những năm tháng xa nhà.

Trong ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Văn Đại, có những âm thanh dù đã đi qua nhiều năm vẫn khiến ông nhớ về quê hương. Đó là những câu ví mang âm hưởng xứ Nghệ được người lính cất lên trong những giờ nghỉ giữa những năm tháng xa nhà.
Là người con quê Nghi Lộc, Nghệ An, Nguyễn Văn Đại lớn lên trong không gian văn hóa dân gian thân thuộc của quê hương. Vì vậy, khi nghe hoặc cất lên một câu ví, ông lại nhớ đến những ngày còn ở quê, nhớ gia đình và những người thân đã tiễn mình lên đường.
Giữa những ngày quân ngũ, những câu ví đôi khi vang lên trong lúc anh em ngồi nghỉ. Không cần một không gian đặc biệt, chỉ vài người cùng ngồi bên nhau cũng có thể tạo nên một phút giây thân tình. Người quê Nghệ An cất tiếng, những đồng đội quê xa lắng nghe rồi kể về những câu hát của quê mình.
Những câu ví ấy trở thành chiếc cầu nối giữa người lính và quê nhà. Trong tiếng hát, hình ảnh Nghi Lộc hiện lên với mái nhà, con đường làng và những người thân yêu. Khoảng cách xa xôi dường như được rút ngắn lại.
Có những lúc người lính vừa nghe câu hát vừa nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ những ngày Tết và những bữa cơm gia đình. Nỗi nhớ ấy không làm người lính quên nhiệm vụ, mà trở thành nguồn động viên tinh thần để tiếp tục cố gắng.
Nhiều năm sau, khi đã trở về quê hương, Nguyễn Văn Đại vẫn nhớ những câu ví năm xưa. Đó không chỉ là tiếng hát mà còn là một phần ký ức về quê nhà được mang theo trong những năm tháng quân ngũ.
Một câu ví quê nhà giữa nơi xa có thể chỉ vang lên trong vài phút, nhưng đủ đánh thức cả một miền ký ức. Với người lính Nguyễn Văn Đại, đó là tiếng gọi của quê hương Nghi Lộc và là sợi dây nối ông với gia đình trong những tháng ngày xa cách.



