Cây Bàng Bất Tử Giữa Thành Cổ Đổ Nát
Giữa một vùng đất bị cày xới đến mức không còn một ngọn cỏ nào mọc nổi, giữa Thành cổ Quảng Trị hoang tàn như bề mặt mặt trăng, có một cây bàng đơn độc vẫn bướng bỉnh đứng vững. Thân cây đầy những vết sẹo mảnh đạn, cành lá xơ xác vì sức nóng của bom napalm, nhưng nó vẫn đứng đó. Mỗi khi mệt lả sau những giờ trực chiến bên mâm pháo, tôi thường tranh thủ tựa lưng vào thân cây ấy. Pháo nổ, đất rung lên bần bật, nhưng tôi cảm nhận được sự vững chãi của bộ rễ bám sâu vào lòng đất. Cây bàng ấy như một
Giữa một vùng đất bị cày xới đến mức không còn một ngọn cỏ nào mọc nổi, giữa Thành cổ Quảng Trị hoang tàn như bề mặt mặt trăng, có một cây bàng đơn độc vẫn bướng bỉnh đứng vững. Thân cây đầy những vết sẹo mảnh đạn, cành lá xơ xác vì sức nóng của bom napalm, nhưng nó vẫn đứng đó. Mỗi khi mệt lả sau những giờ trực chiến bên mâm pháo, tôi thường tranh thủ tựa lưng vào thân cây ấy. Pháo nổ, đất rung lên bần bật, nhưng tôi cảm nhận được sự vững chãi của bộ rễ bám sâu vào lòng đất.
Cây bàng ấy như một người đồng đội thầm lặng, tiếp thêm cho chúng tôi niềm tin rằng sự sống không bao giờ đầu hàng. Sau ngày giải phóng, tôi có dịp quay lại mảnh đất xưa. Giữa công viên Thành cổ xanh mướt bây giờ, cây bàng già năm ấy vẫn còn đứng đó, tán lá xanh um tùm che mát cho những đoàn người về thăm. Tôi đứng dưới tán cây, đưa tay chạm vào những vết sẹo cũ trên thân gỗ xù xì. Tôi đã già đi, tóc đã bạc, nhưng cây bàng thì vẫn trẻ mãi. Nó đứng đó như một nhân chứng sống, làm gạch nối giữa quá khứ bi hùng và hiện tại bình yên của Quảng Trị.



