Bài viết

“Cây bàng già và lời hứa”

Năm 1971, trên con đường đất đỏ dẫn vào một thôn nhỏ miền Trung, cậu bé 15 tuổi – Tuấn – thường đứng dưới gốc cây bàng già, nơi anh trai từng nói: “Dù đi đâu, con cũng hãy nhìn cây bàng này, nhớ quê hương và những người thân yêu.” Tuấn vừa học xong cấp 2, đã tình nguyện gia nhập đội thanh niên xung phong, phụ trách dẫn đường, vận chuyển thông tin và vật dụng cho bộ đội. Ngày đầu tiên, khi băng qua cánh rừng dày, cậu nghe tiếng súng nổ gần, tim đập loạn nhịp. Nhưng nhớ lời anh trai, Tuấn hít thậ

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, trên con đường đất đỏ dẫn vào một thôn nhỏ miền Trung, cậu bé 15 tuổi – Tuấn – thường đứng dưới gốc cây bàng già, nơi anh trai từng nói: “Dù đi đâu, con cũng hãy nhìn cây bàng này, nhớ quê hương và những người thân yêu.”

Tuấn vừa học xong cấp 2, đã tình nguyện gia nhập đội thanh niên xung phong, phụ trách dẫn đường, vận chuyển thông tin và vật dụng cho bộ đội. Ngày đầu tiên, khi băng qua cánh rừng dày, cậu nghe tiếng súng nổ gần, tim đập loạn nhịp. Nhưng nhớ lời anh trai, Tuấn hít thật sâu, nhắm mắt, bước đi.

Trải qua nhiều ngày, nhiều đêm, Tuấn cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ. Khi trở về làng, cậu lại đứng dưới gốc cây bàng già, thầm hứa với lòng: “Mình sẽ tiếp tục giữ gìn quê hương, không phụ niềm tin và hy vọng của những người đi trước.”

Nhiều năm sau, cây bàng vẫn đứng đó, mỗi tán lá xanh như nhắc nhở mọi người về tuổi trẻ dũng cảm, về những lời hứa giản dị nhưng thiêng liêng, về một thời hoa lửa mà tuổi trẻ từng sống và chiến đấu vì tự do và bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn