CÂY BÀNG GIỮA SÂN TRƯỜNG
Giữa những năm tháng chiến tranh, một cây bàng già nơi sân trường đã trở thành biểu tượng của hy vọng và tuổi thơ không chịu khuất phục trước bom đạn.
Năm 1972, chiến tranh leo thang ác liệt ở miền Bắc. Nhiều trường học tại Hải Phòng phải sơ tán về vùng quê để tránh bom.
Cậu học sinh lớp 5 Lưu Văn Đức theo trường chuyển đến học nhờ trong một ngôi đình cũ. Bàn ghế thiếu thốn, bảng đen được ghép từ những tấm gỗ cũ, còn lớp học thì mái tranh dột mỗi khi trời mưa.
Nhưng giữa khoảng sân đất rộng trước lớp có một cây bàng rất lớn.
Mỗi giờ ra chơi, lũ trẻ lại tụ tập dưới gốc cây. Đứa chơi chuyền, đứa đọc sách, đứa nhặt lá bàng ép vào trang vở làm kỷ niệm.
Thầy giáo thường nói:
— “Bao giờ cây bàng còn đứng đây, lớp mình còn học.”
Một buổi trưa, còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay địch xuất hiện trên bầu trời.
Thầy trò lập tức chạy xuống hầm trú ẩn sau đình làng.
Tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất. Đất cát rơi lả tả xuống mái hầm. Nhiều học sinh sợ hãi òa khóc.
Thầy giáo vừa ôm các em vừa động viên:
— “Ráng lên, hết báo động thầy trò mình còn học tiếp.”
Khi mọi thứ yên lặng trở lại, cả lớp chạy lên mặt đất.
Ngôi lớp học bằng tre đã bị sức ép bom làm sập một góc mái.
Nhưng cây bàng giữa sân vẫn đứng đó.
Một cành lớn bị gãy, lá rơi đầy mặt đất, nhưng thân cây vẫn vững vàng giữa khói bụi.
Cậu bé Đức nhìn cây bàng rồi bất giác nói:
— “Nó cũng gan như thầy mình.”
Cả lớp bật cười giữa khung cảnh tan hoang.
Ngay chiều hôm ấy, thầy trò cùng nhau dựng lại lớp học dưới gốc bàng. Những viên gạch vỡ được xếp làm ghế, tấm bảng đen dựng tạm vào thân cây.
Tiếng đánh vần lại vang lên giữa sân trường đầy bụi đất.
Nhiều năm sau, ông Lưu Văn Đức trở thành giáo viên. Trong một lần trở lại ngôi trường cũ, ông thấy cây bàng năm ấy vẫn còn.
Thân cây xù xì hơn, cành lá rộng hơn, nhưng vẫn tỏa bóng mát như ngày nào.
Ông đứng thật lâu dưới gốc cây rồi khẽ nói:
— “Chiến tranh có thể phá đi nhiều thứ… nhưng không thể làm tuổi thơ thôi mơ ước.”


