CÂY BÀNG Ở CUỐI SÂN
CÂY BÀNG Ở CUỐI SÂN
Ngày ấy, ở một ngôi trường nhỏ giữa làng quê có một cây bàng rất lớn.
Cây bàng đứng ở cuối sân trường, tán lá rộng đến mức buổi trưa có thể che mát cả một góc sân.
Dưới gốc cây ấy, có một cậu học trò tên Bình thường ngồi đọc sách.
Bình học không giỏi nhất lớp, nhưng lại rất chăm chỉ.
Mỗi ngày, cậu đều đến trường thật sớm.
Một hôm, thầy giáo hỏi:
— Bình, sau này em muốn làm gì?
Bình nhìn ra sân rồi trả lời:
— Em muốn trở thành người có ích.
Thầy mỉm cười:
— Câu trả lời hay đấy.
Bình hỏi:
— Nhưng thế nào mới gọi là người có ích hả thầy?
Thầy nhìn cây bàng.
— Khi em có thể làm cho cuộc sống của một người khác tốt đẹp hơn, dù chỉ một chút.
Bình nhớ mãi câu nói ấy.
Không lâu sau, những năm tháng yên bình của làng quê bị đảo lộn.
Bình rời trường.
Trước khi đi, cậu đứng dưới cây bàng thật lâu.
Thầy giáo bước đến.
— Em không mang theo sách à?
Bình lắc đầu.
— Em để lại cho các bạn.
Thầy hỏi:
— Còn em?
Bình cười:
— Em sẽ nhớ những gì thầy đã dạy.
Rồi cậu đi.
Thời gian trôi qua.
Ngôi trường cũ nhiều lần được sửa chữa.
Những học sinh ngày trước cũng lần lượt trưởng thành.
Chỉ có cây bàng vẫn đứng ở cuối sân.
Thầy giáo vẫn dạy học.
Mỗi khi có học sinh hỏi về Bình, thầy chỉ nói:
— Em ấy là một học trò rất đặc biệt.
Một buổi sáng đầu thu, có một người đàn ông trở lại trường.
Anh đứng trước cổng rất lâu.
Mái tóc đã pha bạc.
Trong tay anh là một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Thầy giáo nhận ra ngay.
— Bình?
Người đàn ông mỉm cười.
— Thầy vẫn nhớ em sao?
— Thầy chưa bao giờ quên.
Bình bước đến dưới gốc cây bàng.
Anh đưa tay chạm vào thân cây.
— Nó vẫn còn.
Thầy cười:
— Cây này khỏe hơn cả thầy.
Bình bật cười.
Hai thầy trò ngồi xuống chiếc ghế đá.
Bình mở chiếc hộp gỗ.
Bên trong là một cuốn sổ cũ.
— Đây là gì? — thầy hỏi.
Bình đáp:
— Những điều em đã làm được.
Thầy mở cuốn sổ.
Trang đầu tiên chỉ có một dòng:
“Giúp được một người cũng là một điều đáng nhớ.”
Những trang sau là những câu chuyện nhỏ.
Bình từng giúp một đứa trẻ nghèo được đi học.
Từng giúp một gia đình tìm lại người thân.
Từng dạy chữ cho những người chưa có cơ hội đến trường.
Không có điều gì lớn lao.
Nhưng mỗi câu chuyện đều khiến người đọc cảm thấy ấm lòng.
Thầy giáo khép cuốn sổ.
— Em đã trả lời được câu hỏi ngày xưa rồi.
Bình ngạc nhiên:
— Câu hỏi nào ạ?
— Thế nào là người có ích.
Bình nhìn thầy.
Thầy mỉm cười:
— Em đã trở thành người mà ngày nhỏ em muốn trở thành.
Bình cúi đầu.
Một chiếc lá bàng rơi xuống vai anh.
Anh nhặt lên rồi cười:
— Thầy biết không, em đã đi qua rất nhiều nơi.
— Nhưng nơi nào cũng không bằng ở đây.
Thầy nhìn sân trường.
— Vì ở đây có tuổi thơ của em.
Bình gật đầu.
Chiều hôm ấy, trước khi rời trường, anh đặt chiếc hộp gỗ dưới gốc cây bàng.
Thầy hỏi:
— Em để lại à?
Bình đáp:
— Không. Em muốn tặng cho học sinh sau này.
— Tặng gì?
Bình mỉm cười.
— Một câu chuyện.
Bên trong chiếc hộp là những cuốn sách nhỏ anh đã tự mua, cùng một mảnh giấy viết:
“Các em không cần trở thành người vĩ đại.
Chỉ cần mỗi ngày làm một việc tốt.
Một ngày nào đó, các em sẽ nhận ra mình đã đi rất xa.”
Nhiều năm sau, cây bàng vẫn đứng ở cuối sân.
Mỗi mùa thu, lá bàng lại đỏ.
Dưới gốc cây, những thế hệ học sinh mới vẫn ngồi đọc sách.
Không ai trong số họ biết người đã đặt chiếc hộp ở đó là ai.
Nhưng mỗi khi có một đứa trẻ mở sách ra và giúp đỡ một người bạn, câu chuyện của Bình lại tiếp tục.
Bởi những điều tốt đẹp đôi khi không cần người khác nhớ tên.
Chỉ cần chúng được truyền từ người này sang người khác.
Giống như bóng mát của cây bàng.
Năm này qua năm khác, vẫn âm thầm che chở cho những người ngồi dưới tán cây.


