CÂY BÀNG SAU DOANH TRẠI
CÂY BÀNG SAU DOANH TRẠI
Sau doanh trại có một cây bàng già.
Mỗi chiến sĩ trước khi lên đường đều khắc lên thân cây một dòng chữ nhỏ: tên mình, quê hương hoặc một ngày tháng đáng nhớ.
Họ hẹn nhau:
"Ai trở về sẽ tìm lại dòng chữ của mình."
Chiến tranh kết thúc.
Nhiều người trở về.
Nhiều người thì không.
Những cựu chiến binh năm nào cùng nhau trở lại.
Họ tìm thấy những dòng chữ đã bị thời gian làm mờ.
Có người bật cười khi thấy nét chữ vụng về của tuổi đôi mươi.
Có người lặng lẽ đặt bàn tay lên một cái tên mà chủ nhân của nó đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Một cựu chiến binh nói:
"Thân cây lớn lên từng năm, còn chúng tôi già đi từng ngày. Nhưng ký ức thì vẫn ở đây."
Ngày nay, cây bàng vẫn tỏa bóng mát.
Nhiều đoàn viên, học sinh đến tham quan thường hỏi vì sao thân cây có nhiều vết khắc như vậy.
Các cựu chiến binh chỉ mỉm cười:
"Đó là cuốn nhật ký không có trang giấy, được viết bằng tuổi trẻ của một thế hệ."



