Cây bàng trước doanh trại
Cây bàng trước doanh trại
Bác Hưng kể rằng trong doanh trại cũ có một cây bàng rất lớn.
Ngày nhập ngũ, ai cũng khắc tên mình lên thân cây.
Bác cũng vậy.
Ba chữ:
HƯNG - 1971
Mỗi lần hành quân trở về, việc đầu tiên là chạy ra xem cái tên ấy còn không.
Cây bàng lớn dần.
Những vết khắc cũng lớn theo.
Sau ngày hòa bình, bác trở lại.
Doanh trại không còn.
Chỉ còn cây bàng đứng đó.
Bác lần rất lâu mới tìm thấy ba chữ năm xưa.
Chúng đã gần như chìm vào lớp vỏ mới.
Bác chợt nghĩ.
Con người rồi sẽ già đi.
Chiến tranh rồi sẽ lùi xa.
Nhưng thiên nhiên vẫn âm thầm lưu giữ ký ức.
Trước khi về, bác đặt tay lên thân cây và khẽ nói:
"Cảm ơn mày đã nhớ bọn tao."
Có lẽ chẳng ai ngoài bác hiểu câu nói ấy.
Nhưng tôi tin, nếu cây bàng biết nói, nó sẽ kể được rất nhiều câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã rời nơi ấy để đi vào chiến trường và có người không bao giờ trở lại.


