Cựu Thanh niên xung phong

Cây Bàng Trước Sân Trường (1)

Một ký ức của người lính trẻ về ngôi trường làng trong những năm chiến tranh. Dù bom đạn đã làm hư hại nhiều thứ, nhưng cây bàng trước sân trường vẫn đứng đó như một biểu tượng của hy vọng và tương lai.

Lai Châu13/03/2026Vũ Thị Hương Lý (Trường MN số 1 Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Đặng Văn Khánh, năm 1972 tôi là chiến sĩ trong một đơn vị đóng quân gần một ngôi làng nhỏ. Trong làng có một ngôi trường tiểu học cũ với một cây bàng lớn đứng ngay giữa sân.

Do chiến sự, trường đã phải đóng cửa một thời gian. Mái ngói nhiều chỗ bị vỡ, cửa sổ cũng hư hỏng. Nhưng cây bàng vẫn xanh tốt, tán lá rộng che gần hết sân.

Mỗi khi đơn vị tôi đi qua, chúng tôi thường dừng lại nghỉ dưới gốc cây. Có lần, tôi thấy vài đứa trẻ trong làng mang theo sách vở cũ tới ngồi học với cô giáo Nguyễn Thị Lan.

Cô Lan nói với chúng tôi:

“Trường hỏng thì sửa dần, nhưng việc học của các em không thể dừng lại.”

Những buổi chiều yên tĩnh hiếm hoi, tiếng trẻ con đọc bài vang lên dưới tán bàng. Âm thanh ấy nghe thật lạ giữa thời chiến.

Một ngày nọ, bom rơi xuống khu vực gần đó. Khi khói bụi tan đi, chúng tôi chạy ra xem thì thấy một góc tường của lớp học bị sập. Nhưng cây bàng vẫn đứng vững, chỉ rụng thêm vài cành lá.

Cô Lan nhìn lên cây rồi nói:

“Cây còn đứng thì trường còn.”

Sau chiến tranh, nhiều năm sau tôi có dịp quay lại ngôi làng ấy. Ngôi trường đã được xây lại khang trang hơn, còn cây bàng vẫn ở đó — to hơn, tán rộng hơn.

Nhìn lũ trẻ chạy chơi dưới gốc cây, tôi chợt hiểu rằng trong thời hoa lửa, không chỉ có những trận đánh được nhớ tới, mà còn có những ước mơ nhỏ bé về việc học và tương lai đã được gìn giữ như thế. 🌳🔥

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn