CÂY BÀNG TRƯỚC SÂN TRƯỜNG
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Trước sân một ngôi trường làng có một cây bàng lớn.
Ngày còn đi học, một chàng trai thường ngồi dưới gốc cây đọc sách.
Bạn bè hay trêu:
“Suốt ngày ngồi đây không chán à?”
Anh cười:
“Ở đây mát.”
Sau khi tốt nghiệp, anh lên đường.
Nhiều năm sau, cây bàng vẫn lớn.
Mỗi mùa thu, lá đỏ rơi đầy sân.
Một người bạn cũ trở về trường.
Ông đứng dưới gốc cây và nhớ lại những năm tháng tuổi học trò.
Ông kể với thầy giáo trẻ:
“Ngày trước có một người bạn tôi hay ngồi ở đây.”
Thầy hỏi:
“Giờ anh ấy ở đâu?”
Người bạn im lặng một lúc rồi nói:
“Không còn nữa.”
Thầy nhìn cây bàng.
Một chiếc lá rơi xuống.
Người bạn nhặt lên.
“Ngày ấy chúng tôi đâu nghĩ rằng một ngày mình sẽ đứng đây và nhớ về nhau.”
Cây bàng đã chứng kiến nhiều thế hệ học sinh.
Những đứa trẻ năm xưa giờ đã thành ông, thành bà.
Nhưng gốc cây vẫn còn.
Nó như một người chứng kiến thầm lặng của thời gian.
Mỗi mùa lá rụng, ký ức lại trở về.
Và trong tiếng cười của học sinh hôm nay, đâu đó vẫn có tiếng cười của những người trẻ năm nào.



