Cây Bút Chì Mòn Trong Hộp Sắt
Trong những ngày hành quân giữa rừng rậm miền Đông, một cây bút chì mòn đến tận gốc vẫn được giữ lại như “công cụ sống còn” để ghi tọa độ, vẽ đường rút và nhắc nhau còn sống giữa bom đạn.
Năm 1973, ông Nguyễn Đức Phong là chiến sĩ trinh sát hoạt động sâu trong vùng rừng miền Đông Nam Bộ. Đơn vị của ông phải liên tục di chuyển, vừa trinh sát vừa đánh dấu đường đi trong điều kiện không bản đồ chi tiết.
Mọi thứ đều phải ghi nhớ hoặc ký hiệu hóa ngay tại chỗ.
Trong ba lô của ông luôn có một hộp sắt nhỏ, bên trong chỉ có vài mảnh giấy dầu và một cây bút chì đã mòn gần hết, ngắn đến mức phải kẹp bằng hai ngón tay mới viết được.
Cây bút ấy đi theo ông qua nhiều trận phục kích.
Có những đêm mưa rừng, ông và đồng đội phải dừng lại giữa bìa rừng để ghi lại hướng di chuyển, tọa độ và vị trí nguy hiểm. Ánh đèn không được bật, tất cả chỉ dựa vào ánh sáng mờ xuyên qua lá cây.
Mỗi lần viết xong, ông Phong lại cẩn thận cất bút vào hộp sắt, như cất một thứ rất quý giá.
Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Hòa, người thường phụ ông ghi ký hiệu trên bản đồ rừng.
Một lần, Hòa bị thương trong lúc rút lui sau trận chạm súng. Trước khi đi tiếp, cậu đưa lại cây bút chì cho ông Phong và nói:
— “Anh giữ… mai còn vẽ đường cho mấy đứa khác.”
Ông Phong không nhận, nhưng Hòa đã nhét vào túi áo ông rồi quay đi.
Đó là lần cuối ông thấy Hòa còn sống.
Sau chiến tranh, ông Phong vẫn giữ cây bút chì ấy trong hộp sắt cũ.
Nó đã ngắn đến mức gần như không còn viết được nữa.
Nhưng ông không bao giờ vứt đi.
Vì với ông, nó không còn là cây bút… mà là dấu vết của những con đường đã đi qua, và những người đã không kịp trở về.



