Cây bút chì ngắn
Mai là nữ liên lạc, cô luôn mang theo một cây bút chì nhỏ xíu, đã mòn gần hết. Cô dùng nó để ghi chép đường đi, ký hiệu, và đôi khi là vài dòng nhật ký vội vàng. Có người hỏi sao không dùng bút mới, cô chỉ cười: “Cái này quen tay.” Trong một lần chuyển tin gấp, cô bị lạc giữa rừng. Không có bản đồ, không dấu hiệu rõ ràng. Cô dừng lại, lấy bút chì, vẽ lại những gì mình nhớ lên một mảnh giấy nhỏ. Những nét vẽ đơn giản, nhưng đủ để cô định hướng. Cô lần theo đó, từng bước tìm lại con đường. Khi
Mai là nữ liên lạc, cô luôn mang theo một cây bút chì nhỏ xíu, đã mòn gần hết.
Cô dùng nó để ghi chép đường đi, ký hiệu, và đôi khi là vài dòng nhật ký vội vàng. Có người hỏi sao không dùng bút mới, cô chỉ cười: “Cái này quen tay.”
Trong một lần chuyển tin gấp, cô bị lạc giữa rừng. Không có bản đồ, không dấu hiệu rõ ràng. Cô dừng lại, lấy bút chì, vẽ lại những gì mình nhớ lên một mảnh giấy nhỏ.
Những nét vẽ đơn giản, nhưng đủ để cô định hướng. Cô lần theo đó, từng bước tìm lại con đường.
Khi về đến nơi, cây bút chì chỉ còn một đoạn rất ngắn. Nhưng cô vẫn giữ lại.
Với Mai, cây bút không chỉ để viết, mà còn để nhớ, để suy nghĩ, để tìm đường.
Trong chiến tranh, có những thứ nhỏ bé nhưng lại giữ vai trò lớn lao—như một nét bút chì có thể dẫn lối giữa rừng sâu.


