Bài viết

Cây bút chì ngắn ngủn

Cây bút chì ngắn ngủn

Ninh Bình16/05/2026Lê Tuấn Anh (Sưu tầm) (Đoàn xã Thanh Lâm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở lớp học sơ tán giữa núi rừng, cậu học trò tên Hải luôn giữ một cây bút chì chỉ còn ngắn bằng ngón tay. Dù viết khó khăn, cậu cũng không chịu bỏ.

Cô giáo hỏi:

“Sao em không xin cây khác?”

Hải lắc đầu:

“Đây là bút của bố em để lại.”

Bố Hải là bộ đội, đã hy sinh từ năm cậu mới lên sáu. Trước ngày lên đường, ông đưa cho con trai cây bút chì và dặn:

“Sau này phải học thật giỏi để xây đất nước.”

Từ đó, Hải coi cây bút như báu vật. Mỗi lần viết xong, cậu đều gọt thật cẩn thận, nhặt từng mẩu chì nhỏ còn sót lại.

Có hôm bom rơi gần trường, học sinh hoảng hốt chạy xuống hầm. Khi quay lại, sách vở bị gió thổi tung khắp nơi. Hải ngồi giữa sân đất đỏ, cặm cụi tìm mãi cây bút chì ngắn ngủn của mình.

Cô giáo nhìn cậu bé mà rưng rưng nước mắt.

Sau này, Hải trở thành thầy giáo. Trong ngăn bàn làm việc của ông vẫn còn giữ cây bút chì cũ năm nào — nhỏ bé nhưng đã nâng đỡ một tuổi thơ đi qua thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn