Bài viết

Cây bút chì ngắn trong túi áo

từng làm công tác chăm sóc sức khỏe cho bộ đội tại một trạm quân y dã chiến. Câu chuyện nói về sự động viên giản dị nhưng có sức mạnh lớn lao trong những năm tháng thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026phạm Văn Hoài (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973. Trạm quân y nơi bà Phạm Thị Hường làm việc nằm cạnh một cánh rừng già. Những ngày ấy. Công việc lúc nào cũng nối tiếp. Băng bó. Chăm sóc. Chuẩn bị thuốc men. Buổi chiều hôm đó. Một chiến sĩ trẻ ngồi trước cửa hầm quân y. Ánh mắt nhìn xa về phía rừng. Bà Hường bước lại. — “Đang nghĩ gì vậy?” — “Em sắp về đơn vị.” — “Thế tốt mà.” Người lính trẻ im lặng. Một lúc mới nói: — “Em muốn viết thư về nhà.” — “Viết đi.” — “Nhưng em làm mất bút rồi.” Bà Hường mở túi áo. Lấy ra một cây bút chì ngắn chỉ còn bằng ngón tay. — “Dùng tạm của chị.” — “Chị còn cần mà.” — “Viết xong trả chị sau.” Người lính trẻ ngồi xuống chiếc bàn gỗ nhỏ. Cúi đầu viết. Viết rất lâu. Đến khi trời tối hẳn. Anh mới đặt cây bút chì xuống. — “Em viết xong rồi.” Bà Hường cười. — “Giờ thì yên tâm hơn chưa?” Người lính trẻ khẽ gật đầu. Nhiều năm sau. Trong một lần gặp lại. Người chiến sĩ năm xưa nói: — “Chị biết không. Em chẳng còn giữ lá thư ấy nữa.” — “Nhưng em vẫn nhớ cây bút chì của chị.” Bà Hường cười. Cây bút chì ngắn năm ấy. Có lẽ đã thất lạc từ rất lâu. Nhưng giữa thời hoa lửa. Có những điều nhỏ bé. Lại đủ để đi cùng con người suốt cả một đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn