Cây Bút Chì Trong Ba Lô Người Lính
Một cây bút chì ngắn chỉ còn bằng ngón tay út đã theo người lính suốt những năm tháng chiến tranh, lưu giữ tình cảm gia đình và niềm tin vào ngày hòa bình.
Ông Ngô Văn Hải kể rằng khi lên đường nhập ngũ năm 1969, hành trang của ông rất đơn giản. Trước lúc chia tay, cô em gái út đã đưa cho ông một cây bút chì nhỏ và nói:
— Anh nhớ viết thư về cho nhà nhé.
Từ đó, cây bút chì luôn nằm trong túi ba lô của ông.
Trong những năm làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn, ông Hải thường xuyên phải hành quân qua những cánh rừng sâu, vượt suối và băng qua các trọng điểm bị đánh phá ác liệt. Cuộc sống thiếu thốn đủ bề, nhưng mỗi khi có dịp nghỉ ngơi, ông lại lấy cây bút chì ra để viết thư cho gia đình.
Giấy rất hiếm, nên mỗi lá thư đều được viết thật nắn nót. Có những lần cây bút chì mòn đi rất nhiều, ông phải dùng một đoạn tre nhỏ để nối vào cho dễ cầm.
Một buổi tối năm 1971, đơn vị của ông dừng chân bên một con suối sau nhiều ngày hành quân liên tục. Trong lúc nghỉ ngơi, một người đồng đội trẻ tâm sự rằng anh nhớ nhà nhưng không biết viết thư vì học chưa hết cấp một.
Nghe vậy, ông Hải lấy giấy và cây bút chì của mình ra, rồi ngồi viết giúp. Người đồng đội đọc từng lời muốn gửi về cho mẹ, còn ông Hải cẩn thận ghi lại.
Lá thư ấy chỉ dài vài dòng:
"Mẹ đừng lo cho con. Con vẫn khỏe và luôn hoàn thành nhiệm vụ. Con nhớ mẹ nhiều."
Vài tháng sau, người đồng đội ấy nhận được thư hồi âm từ gia đình. Anh vui mừng khoe với cả đơn vị rằng mẹ anh đã khóc khi đọc thư con trai gửi về.
Kể từ đó, cây bút chì không chỉ giúp ông Hải viết thư cho gia đình mình mà còn giúp nhiều đồng đội gửi gắm tâm tư về quê hương.
Ngày đất nước thống nhất, cây bút chì chỉ còn là một mẩu rất ngắn. Dù vậy, ông Hải vẫn giữ nó trong chiếc hộp kỷ vật quân ngũ.
Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện cho con cháu nghe, ông thường lấy cây bút chì ra cho mọi người xem. Nó đã cũ kỹ, lớp sơn gần như bong hết, nhưng đối với ông, đó là một kỷ vật vô giá.
Ông Hải cho rằng trong thời hoa lửa, những vật dụng nhỏ bé đôi khi mang ý nghĩa rất lớn. Cây bút chì ấy không chỉ dùng để viết chữ, mà còn nối liền những người lính với gia đình nơi hậu phương, giúp họ giữ vững niềm tin và nghị lực trong những năm tháng chiến tranh gian khó.
Đó là một ký ức giản dị nhưng đầy xúc động mà ông luôn trân trọng suốt cuộc đời.



