CÂY BÚT KHẮC TÊN QUÊ
CÂY BÚT KHẮC TÊN QUÊ
Anh Dũng luôn mang theo một cây bút máy màu đen trong túi áo ngực.
Trên thân bút có khắc tên quê anh bằng những nét chữ nhỏ.
Đó là món quà người cha tặng trước ngày anh lên đường nhập ngũ.
Dù chiến tranh khốc liệt, anh vẫn giữ thói quen viết nhật ký mỗi tối.
Có hôm chỉ vài dòng ngắn ngủi:
“Hôm nay trời mưa lớn.”
“Hành quân qua dốc đá.”
“Đơn vị có thêm một đồng đội hy sinh.”
Anh bảo:
“Viết để sau này còn nhớ.”
Một buổi tối cuối đông, đơn vị nghỉ chân dưới chân núi sau trận đánh dài.
Anh Dũng ngồi dưới ánh đèn dầu viết thư về cho mẹ.
Lá thư còn chưa viết xong thì còi báo động vang lên.
Máy bay địch ập tới.
Bom nổ rung chuyển cả khu rừng.
Một chiến sĩ bị thương mắc kẹt dưới giao thông hào sập.
Anh Dũng lao ra cứu đồng đội.
Người lính ấy được kéo lên an toàn.
Nhưng cây bút máy của anh nằm lại giữa lớp đất đỏ ngổn ngang sau trận bom.
Nhiều năm sau, cuốn nhật ký cũ được trao về cho gia đình.
Những dòng chữ đã nhòe đi theo thời gian, nhưng tình yêu quê hương của người lính trẻ năm ấy thì vẫn còn nguyên vẹn.


