Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÂY BÚT VÀ NGỌN SÚNG - YK7B

Bức thư là lời tự sự của người Đoàn viên thế hệ hôm nay gửi đến nhà văn Chu Cẩm Phong. Bài viết tôn vinh hình ảnh người trí thức yêu nước, cầm súng để bảo vệ hòa bình và cầm bút để lưu giữ linh hồn dân tộc. Qua đó, thế hệ trẻ khẳng định ý chí kế thừa lý tưởng của ông, dùng tri thức và tâm hồn để xây dựng quê hương, xứng đáng với những "bản thảo" cuộc đời rực rỡ mà anh hùng Chu Cẩm Phong đã để lại.

Đà Nẵng29/04/2026Nguyễn Huỳnh Ngân (Trường Đại học Kỹ thuật Y -Dược Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh Chu Cẩm Phong kính mến!

Hôm nay, em ngồi lật lại những trang nhật ký "Vào lửa" của anh. Giữa những trang giấy đã ngả màu thời gian, em không chỉ thấy những ghi chép về cuộc chiến, mà còn nghe thấy nhịp đập trái tim nồng cháy của một người nghệ sĩ đi tìm cái đẹp giữa bão đạn. Anh Phong ơi, cho phép em được gọi anh là "Người anh của thời hoa lửa", bởi với em, sự hy sinh của anh mang một vẻ đẹp lãng mạn nhưng đầy bi tráng. Giữa cái sống và cái chết cận kề trong chiếc hầm bí mật tại Duy Xuyên ngày ấy, anh vẫn không rời tay bút. Anh đã chọn ở lại, chọn đối mặt với kẻ thù để bảo vệ đồng đội và bảo vệ cả những bản thảo văn chương còn dở dang. Anh dạy cho em hiểu rằng: Văn chương không chỉ nằm trên mặt giấy, văn chương đẹp nhất là khi được viết bằng chính cuộc đời và lý tưởng của người cầm bút. Em cứ xúc động mãi khi hình dung về giây phút cuối cùng của anh. Anh ngã xuống, tập bản thảo dẫu có thấm máu nhưng linh hồn của anh thì vẫn rực cháy, sáng rực như nắng chiều trên phố cổ Hội An quê mình. Anh đã viết chương cuối cho cuộc đời mình bằng mực đỏ của sự trung kiên, để lại cho hậu thế một "bản thảo" bất tử về lòng yêu nước.

Anh kính yêu,

Em — một Đoàn viên thanh niên của thế hệ hôm nay — đứng trước anh mà thấy lòng mình vừa nhỏ lại, vừa tràn đầy tự hào. Màu áo xanh em mặc hôm nay có lẽ cũng mang một phần sắc xanh của cánh rừng Quảng Đà mà anh từng đi qua. Nếu ngày xưa anh dùng cây bút để cổ vũ tinh thần kháng chiến, thì hôm nay, chúng em dùng tri thức và công nghệ để thắp sáng tương lai quê hương. Chúng em đang học cách viết tiếp những trang sử thời bình bằng sự tử tế và lòng nhiệt huyết. Mỗi khi cầm bút viết một điều gì đó, em lại nhớ về anh, để tự nhắc mình rằng: Mỗi con chữ đều phải mang hơi thở của cuộc sống và mỗi hành động của thanh niên đều phải hướng về nhân dân.

Cảm ơn anh, người nghệ sĩ đã hóa thân vào đất mẹ, để lại cho đời một bài ca bất tận về lẽ sống. Anh hãy yên lòng nhé, vì những ước mơ về một Việt Nam hùng cường mà anh từng nắn nót ghi trong nhật ký, chúng em đang cùng nhau hiện thực hóa từng ngày.

Thương gửi anh ngàn lời tri ân từ trái tim trẻ,

Người em Đoàn viên của anh,

Nguyễn Huỳnh Ngân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn