Cây Cầu Của Bản Mây
Ngày trước, ở Sơn Lương có một bản nhỏ tên là Bản Mây. Bản nằm bên kia con suối lớn. Mùa khô, nước hiền hòa như dải lụa bạc, trẻ con có thể lội qua để đến trường. Nhưng mỗi mùa mưa đến, con suối lại trở thành nỗi lo của cả bản.
Người dân nhiều lần bàn chuyện làm cầu, nhưng vì cuộc sống còn khó khăn nên mãi chưa thực hiện được.
Trong bản có ông Lý Văn Chừ, năm ấy đã ngoài sáu mươi tuổi. Ông là người từng tham gia mở những con đường đầu tiên vào bản. Mỗi lần thấy học sinh phải nghỉ học vì nước lũ dâng cao, ông lại trăn trở.
Một hôm, sau trận mưa lớn, một em học sinh bị mắc kẹt bên kia suối suốt nhiều giờ mới được người lớn đưa về an toàn. Tối hôm ấy, ông Chừ họp dân bản.
Ông nói:
– Nếu cứ chờ đủ điều kiện mới làm thì con cháu chúng ta sẽ còn phải chờ rất lâu. Mỗi người góp một chút sức, chúng ta sẽ có cây cầu.
Ban đầu nhiều người còn băn khoăn. Nhưng rồi lời nói chân thành của ông đã thuyết phục được mọi người.
Ngày hôm sau, cả bản bắt tay vào việc.
Người góp tre, người góp gỗ. Thanh niên khiêng vật liệu từ rừng về. Phụ nữ nấu cơm nước cho mọi người. Những cụ già không còn khỏe cũng ngồi đan dây, chuẩn bị từng chiếc đinh, từng sợi thép.
Công việc kéo dài nhiều tuần.
Đến khi cây cầu gần hoàn thành thì một trận mưa lớn bất ngờ đổ xuống. Nước suối dâng cao cuốn trôi một phần công trình.
Nhìn thành quả bao ngày bị dòng nước phá hỏng, nhiều người nản lòng.
Nhưng sáng hôm sau, ông Chừ là người có mặt đầu tiên bên bờ suối.
Ông lặng lẽ nhặt từng khúc gỗ còn sót lại.
Thấy vậy, một người đến giúp ông.
Rồi hai người.
Rồi cả bản cùng có mặt.
Không ai nói nhiều. Họ chỉ âm thầm làm việc.
Sau gần hai tháng, cây cầu mới cuối cùng cũng hoàn thành.
Ngày khánh thành, trẻ em trong bản là những người đầu tiên bước qua cầu. Tiếng cười vang lên khắp thung lũng.
Ông Chừ đứng ở đầu cầu nhìn lũ trẻ, đôi mắt ông ánh lên niềm vui.
Một cậu bé chạy tới hỏi:
– Ông ơi, cây cầu này tên gì ạ?
Ông mỉm cười:
– Đây là cây cầu của cả bản. Nếu phải đặt tên, hãy gọi nó là Cầu Đoàn Kết.
Nhiều năm sau, cây cầu tre được thay bằng cây cầu bê tông vững chắc hơn. Nhưng người dân Bản Mây vẫn giữ tấm biển gỗ cũ khắc dòng chữ:
"Cầu Đoàn Kết – được dựng nên từ bàn tay và tấm lòng của người dân Sơn Lương."
Đối với họ, cây cầu không chỉ nối hai bờ suối.
Nó còn nối những tấm lòng, những ước mơ và niềm tin của cả cộng đồng.
Và mỗi lần bước qua cây cầu ấy, người dân lại nhớ rằng: khi cùng chung sức, không có con suối nào quá rộng, không có khó khăn nào không thể vượt qua.


