Cây cầu của ngày thống nhất
Ông Phạm Quốc Bình từng là chiến sĩ công binh. Cây cầu đầu tiên được đơn vị ông dựng sau ngày giải phóng đã trở thành biểu tượng đẹp về sự hồi sinh của quê hương.
Ông Phạm Quốc Bình luôn nói rằng tiếng búa đóng cọc sau ngày hòa bình còn xúc động hơn cả tiếng súng năm xưa.
Trong những năm chiến tranh, ông là chiến sĩ công binh chuyên mở đường và sửa cầu. Nhiều cây cầu vừa dựng xong đã bị bom đánh sập. Thế nhưng, đơn vị của ông chưa bao giờ bỏ cuộc.
Ngày đất nước thống nhất, nhiệm vụ đầu tiên của đơn vị là xây dựng lại cây cầu nối hai bờ con sông quê. Người dân từ già đến trẻ đều mang tre, gỗ và lương thực đến giúp bộ đội.
Sau nhiều ngày lao động không ngừng nghỉ, cây cầu hoàn thành trong niềm vui vỡ òa của cả làng. Những em nhỏ lần đầu tiên tung tăng chạy qua cầu đến trường, những người nông dân đưa lúa sang chợ, tiếng cười vang lên khắp nơi.
Ông Bình bảo rằng, khoảnh khắc nhìn dòng người đi lại trên cây cầu mới, ông hiểu mọi gian khổ và hy sinh của những năm tháng chiến tranh đều có ý nghĩa. Hòa bình không chỉ là tiếng súng ngừng nổ mà còn là những cây cầu, con đường, mái trường và những nụ cười trở lại trên quê hương.
Đến nay, mỗi lần trở về thăm cây cầu cũ, ông lại kể cho các cháu nghe về những ngày "thời hoa lửa". Ông mong thế hệ trẻ sẽ tiếp tục xây dựng đất nước bằng tri thức, lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết, để những hy sinh của cha anh mãi được đền đáp bằng một Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh.



