Khác

Cây cầu của niềm tin – Hành trình nối liền khoảng cách giữa chính quyền và nhân dân

Vào những năm đầu sau khi đảm nhiệm vai trò Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, một sự việc nhỏ ở vùng quê nghèo đã khiến vị lãnh đạo trăn trở. Đó là chuyện về một cây cầu treo tạm bợ, nơi trẻ em phải liều mình qua suối đến trường. Thay vì chỉ chỉ đạo trên giấy, ông trực tiếp về tận địa phương, đối thoại với dân, lắng nghe nguyện vọng và cùng chính quyền tìm giải pháp. Từ chuyến đi ấy, một cây cầu kiên cố được xây lên — không chỉ giúp trẻ đến trường an toàn, mà còn trở thành bi

Vĩnh Long04/12/2025Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể Trung ương (Xã đoàn Thạnh Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi sáng đầu thu năm 2014, tại một xã miền núi thuộc tỉnh Quảng Nam, học sinh phải băng qua con suối rộng để đến trường. Mỗi khi mùa mưa về, nước dâng cao, cây cầu treo tạm bằng tre nứa trở thành nỗi sợ hãi. Người dân đã nhiều lần kiến nghị, nhưng vì ngân sách hạn hẹp, dự án vẫn nằm trên giấy. Trong một chuyến công tác về cơ sở, người đứng đầu Mặt trận Tổ quốc Việt Nam khi ấy nghe dân phản ánh, liền đề nghị đoàn dừng xe, đi bộ vào tận nơi xem xét.

Giữa tiếng nước chảy xiết và mưa phùn, hình ảnh vị lãnh đạo tay cầm ô, chân dẫm xuống bùn, lắng nghe từng lời người dân khiến mọi người xúc động. Ông không hứa hẹn xa xôi, chỉ nói: “Nếu dân mình đã mong, thì chúng ta phải cùng làm cho được”. Ngay trong buổi chiều hôm đó, ông mời lãnh đạo huyện, tỉnh và đại diện Mặt trận địa phương họp ngay tại nhà văn hóa thôn, cùng bàn cách huy động nguồn lực. Thay vì chờ vốn Trung ương, ông đề xuất một cách làm mới: “Mặt trận vận động doanh nghiệp và nhân dân cùng góp, Nhà nước hỗ trợ vật liệu, kỹ sư giúp thiết kế.”

Ý tưởng ấy nhanh chóng được triển khai. Chỉ hai tháng sau, công trình “Cầu Niềm Tin” bắt đầu khởi công với sự chung tay của người dân. Ông trực tiếp gửi thư kêu gọi các doanh nghiệp ủng hộ, nhấn mạnh rằng: “Mỗi viên gạch, mỗi tấn sắt không chỉ xây cầu, mà xây niềm tin giữa dân và chính quyền.” Khi cây cầu hoàn thành, trẻ em trong xã không còn phải run rẩy bước qua những tấm ván trơn trượt. Người dân tổ chức một buổi lễ nhỏ, tặng ông tấm bảng khắc dòng chữ: “Cầu Niềm Tin – nơi lòng dân gặp ý Đảng.”

Điều đáng quý hơn là, từ mô hình ấy, nhiều địa phương khác học theo. Phong trào “Dân góp – Dân làm – Nhà nước hỗ trợ” trong xây dựng hạ tầng nông thôn lan rộng. Các cấp Mặt trận bắt đầu tổ chức các diễn đàn “Nhân dân góp ý với chính quyền”, “Lắng nghe để hành động”. Đó là cách để khoảng cách giữa chính quyền và người dân dần được thu hẹp, để niềm tin trở thành chất keo gắn kết toàn xã hội.

Khi nhìn lại câu chuyện, nhiều người nói rằng, thành công lớn nhất không phải là một cây cầu vững chắc, mà là cây cầu lòng tin đã được dựng lên trong tâm trí mọi người. Chính tinh thần thực tiễn, gần dân, biết lắng nghe và biết hành động ấy đã làm nên dấu ấn của người lãnh đạo trong lòng nhân dân. Câu chuyện “Cây cầu của niềm tin” vì thế không chỉ là chuyện ở một ngôi làng nhỏ, mà là thông điệp lớn lao về trách nhiệm và đạo đức công vụ — rằng, lãnh đạo thực sự phải biết đi đến tận cùng nỗi khổ của dân để tìm lời giải từ chính cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn