Cây cầu đêm trăng
Cây cầu gỗ bắc qua con suối nhỏ là tuyến đường quan trọng để vận chuyển thương binh. Ban ngày máy bay địch đánh phá liên tục nên mọi hoạt động chỉ diễn ra vào ban đêm.
Tùng và Khải được giao nhiệm vụ canh cầu. Hai người bằng tuổi nhau, cùng quê miền Trung nên nhanh chóng thân thiết như anh em.
Một đêm trăng sáng, đoàn cáng thương binh vừa qua cầu thì tiếng động cơ máy bay vang lên. Tùng lập tức hô mọi người tản xuống suối trú ẩn.
Một quả bom rơi trúng đầu cầu. Khúc gỗ chính gãy đôi, cây cầu chực sập xuống dòng nước xiết.
Không kịp suy nghĩ, Khải lao tới giữ nhịp cầu để đoàn thương binh đi tiếp. Tùng cùng mấy chiến sĩ khác chạy đến phụ sức.
Người cuối cùng vừa sang bờ bên kia thì nhịp cầu đổ ầm xuống suối. Khải bị dòng nước cuốn mất.
Suốt nhiều ngày sau, đơn vị lặng lẽ tìm kiếm nhưng không thấy anh.
Nhiều năm hòa bình, một cây cầu bê tông mới được dựng lên đúng vị trí cũ. Người dân đặt tên cầu là “Cầu Ánh Trăng” để nhớ người lính trẻ đã dùng chính thân mình giữ nhịp cầu cho đồng đội đi qua.



