Cây cầu gãy
Cầu gãy thì phải nối. Đơn vị công binh chúng tôi sống vì những nhịp cầu.
Một lần bom đánh sập cầu gỗ. Nếu không dựng lại kịp, đoàn xe tiếp tế sẽ kẹt, chiến trường phía trước thiếu đạn, thiếu gạo. Chúng tôi làm suốt đêm.
Tôi đứng dưới nước, đóng cọc. Nước lạnh, tay tê cóng. Mỗi lần búa nện xuống, tôi nghe tiếng “cộp” vang trong đêm như tiếng nhịp tim.
Địch thả pháo sáng, chúng tôi lặn xuống nước, chờ tắt rồi lên làm tiếp.
Gần sáng, cây cầu tạm hoàn thành. Đoàn xe qua, bánh xe lăn rầm rầm. Tôi đứng nhìn mà thấy mắt cay. Không phải vì mệt, mà vì tự hào.
Giờ đi qua cầu bê tông to đẹp, người ta chẳng ai biết có những cây cầu từng được dựng bằng tay trần, bằng mồ hôi và cả mạng sống.
Cầu gãy có thể nối lại. Nhưng có những người đã ngã xuống để cây cầu được đứng lên, thì không gì thay thế được.



