CÂY CẦU GỖ
CÂY CẦU GỖ
Ngày anh Thành rời quê, cây cầu gỗ bắc qua con sông vẫn còn rất mới. Mẹ tiễn anh đến đầu cầu và nói:
“Sau này về, mẹ sẽ đứng đây đón con.”
Thành cười:
“Nhất định con sẽ về.”
Nhưng nhiều năm trôi qua, cây cầu đã cũ, còn người mẹ vẫn ngày ngày nhìn về phía bên kia sông.
Rồi một ngày, chiến tranh kết thúc.
Người trong làng trở về, sửa lại nhà cửa, làm lại ruộng đồng. Riêng Thành không trở về.
Mẹ anh vẫn ra cây cầu mỗi chiều.
Một hôm, dân làng quyết định xây một cây cầu mới. Khi cây cầu cũ được tháo xuống, mẹ Thành xin giữ lại một thanh gỗ.
Bà mang về đặt trước hiên nhà.
Hàng xóm hỏi:
“Bác giữ làm gì một miếng gỗ cũ?”
Bà mỉm cười:
“Nó từng là nơi con tôi đứng trước khi đi xa.”
Nhiều năm sau, cây cầu mới trở thành con đường quen thuộc của cả làng. Trẻ em đi học qua đó mỗi ngày, người dân chở lúa qua sông, tiếng cười nói vang lên từ sáng đến chiều.
Mẹ Thành đã mất.
Nhưng thanh gỗ cũ vẫn được đặt trong căn nhà.
Một ngày, cháu của bà hỏi:
“Ông Thành là ai vậy?”
Người mẹ chỉ vào thanh gỗ:
“Ông là người đã từng đứng trên cây cầu này và hứa sẽ trở về.”
“Ông có về không?”
Cô nhìn ra dòng sông rồi đáp:
“Không. Nhưng cây cầu mà ông từng đi qua vẫn còn dẫn mọi người về nhà.”
Ngoài kia, dòng sông lấp lánh dưới nắng.
Cây cầu mới nối hai bờ.
Và những bước chân của trẻ nhỏ cứ nối tiếp nhau đi qua.
Có những người đã không thể trở về nhà, nhưng con đường họ đi qua vẫn tiếp tục đưa những thế hệ sau đến một tương lai bình yên.


