Bài viết

Cây Cầu Gỗ Không Còn Kêu Cót Két Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Cây Cầu Gỗ Không Còn Kêu Cót Két Như Trước

Năm 1969, ở cuối làng có một cây cầu gỗ bắc qua con rạch nhỏ. Cầu không dài, chỉ vừa đủ cho hai người đi tránh nhau, nhưng mỗi khi bước lên đều phát ra tiếng “cót két” quen thuộc của gỗ cũ.

Người ta nghe tiếng đó nhiều đến mức không còn để ý nữa.

Nhưng ai sống trong làng cũng biết: chỉ cần nghe tiếng cầu kêu là biết có người đang qua rạch.

Ông Thập là người hay đi qua cây cầu ấy nhất.

Không phải vì nhà ông ở xa, mà vì ông thích cảm giác đứng giữa cầu, nhìn xuống dòng nước chảy.

Ông nói:
“Đứng giữa cầu là thấy được cả hai bên.”

Năm 1970, chiến tranh làm việc đi lại trở nên chậm hơn, dè chừng hơn. Có những ngày cả buổi sáng không ai qua cầu.

Cây cầu gỗ vẫn ở đó, lặng lẽ kêu khi gió thổi qua.

Ông Thập vẫn đi qua mỗi ngày.

Năm 1971, một tấm ván trên cầu bị mục. Mỗi lần bước qua, nó lún xuống sâu hơn.

Có người bảo nên thay cầu mới.

Ông Thập ngồi nhìn rất lâu rồi nói:

“Cầu chưa gãy thì chưa cần thay.”

Năm 1972, có một trận mưa lớn làm nước rạch dâng cao, chảy xiết dưới cầu. Cây cầu rung lên theo từng đợt gió.

Người ta lo cầu sẽ bị cuốn trôi.

Ông Thập cùng vài người trong làng buộc thêm dây, chèn thêm gỗ để giữ.

Có người hỏi:

“Giữ được không ông?”

Ông đáp:

“Cầu còn người đi thì còn giữ được.”

Năm 1973, tiếng “cót két” của cầu bắt đầu nhỏ đi. Có lẽ vì gỗ đã mòn, có lẽ vì cầu đã được gia cố thêm nên không còn rung mạnh như trước.

Trẻ con trong làng hỏi:

“Sao cầu không kêu nữa vậy ông?”

Ông nhìn xuống mặt gỗ:

“Nó vẫn kêu, chỉ là mình quen rồi nên không nghe rõ nữa.”

Năm 1974, có người đề nghị làm cầu bê tông cho chắc chắn, rộng hơn, đi cho nhanh.

Ông Thập không phản đối, nhưng cũng không đồng ý ngay.

Ông chỉ nói:

“Cầu không chỉ để đi qua. Nó còn để biết mình đang đi từ bên này sang bên kia của một nơi mình quen thuộc.”

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Làng trở nên nhộn nhịp hơn, người qua lại nhiều hơn. Cây cầu gỗ vẫn còn, nhưng không còn là con đường duy nhất qua rạch nữa. Bên cạnh đó đã có thêm một cây cầu mới, rộng và chắc.

Một buổi chiều, con trai ông Thập trở về.

Anh đứng trên cây cầu gỗ cũ:

“Giờ có cầu mới rồi, còn cần cái này không ba?”

Ông Thập bước chậm qua từng tấm ván.

Dưới chân ông, cầu vẫn phát ra tiếng kêu rất nhẹ.

Ông nói:

“Cần chứ.”

“Cần gì nữa?”

Ông đáp:

“Để nhớ là đã từng có những năm… người ta không chỉ đi qua một cây cầu để sang bên kia rạch, mà còn đi qua nó để biết rằng mình vẫn còn có người đi cùng, dù chỉ là tiếng bước chân chung trên một tấm gỗ cũ cũng đủ làm lòng người bớt lo lắng.”

Anh im lặng.

Gió thổi qua mặt nước dưới cầu.

Cây cầu gỗ không còn kêu lớn như trước, nhưng vẫn rung lên mỗi khi có người bước qua, như một ký ức không chịu biến mất hoàn toàn, vẫn giữ lại cảm giác rằng con đường nối giữa hai bờ không chỉ là gỗ và dây buộc, mà là những năm tháng con người đã từng nương nhau để đi qua những đoạn đời không chắc chắn.

Vì có những cây cầu không chỉ để bắc qua sông rạch,

mà để giữ lại thói quen tin nhau khi đặt chân lên một lối đi cũ, nơi mỗi tiếng kêu nhỏ dưới chân cũng là một lời nhắc rằng: ta không đi một mình, dù con đường phía trước có thay đổi bao nhiêu lần đi nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn