Bài viết

Cây Cầu Gỗ Không Còn Phải Cầu Nối Hai Bờ Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Cây Cầu Gỗ Không Còn Phải Cầu Nối Hai Bờ Như Trước

Năm 1969, cây cầu gỗ bắc qua con sông nhỏ ở cuối làng là nơi kết nối giữa hai bờ, giữa hai thế giới: bờ làng yên bình và bờ đất đỏ, đầy cỏ dại. Mỗi ngày, những người dân trong làng đi qua cây cầu này để ra ruộng, đi chợ, hoặc đến thăm người thân. Cây cầu đơn sơ, được xây dựng bằng những thanh gỗ to, được bào nhẵn, không hề có lan can. Cây cầu bắc qua con sông ấy như một phần không thể thiếu trong cuộc sống, gắn kết những người dân trong làng với nhau.

Ông Phúc, người sống lâu nhất trong làng, luôn nhớ về những ngày ông còn là một cậu bé, cùng bạn bè chạy đuổi nhau trên cầu, nhìn những con cá nhảy múa dưới làn nước trong xanh. Cây cầu không chỉ là con đường đi lại, mà là nơi gắn kết tình cảm giữa các gia đình, giữa những người làng với nhau. Mỗi khi mùa nước lên, cầu lại như một thử thách nhỏ, mỗi bước đi đều phải cẩn thận, nhưng rồi những chiếc thúng, chiếc ghe vẫn qua lại, vẫn mang theo hàng hóa, đồ đạc, như thể không có gì có thể ngừng lại con đường nối kết ấy.

Ông Phúc hay nói với con cháu:
"Cây cầu này không chỉ là vật chất, mà là sợi dây nối liền những con người trong làng, nối liền những trái tim với nhau."

Mỗi lần đi qua cầu, ông vẫn nhớ những câu chuyện xưa, khi cây cầu này chưa bị bão tàn phá, khi bà con trong làng còn tay bắt mặt mừng, chia sẻ mọi thứ, từ công việc đồng áng đến những chuyện vui buồn trong đời.

Năm 1970, chiến tranh khiến cuộc sống trong làng đảo lộn. Con đường qua cầu không còn dễ dàng nữa, vì bom đạn và bão tố đã tàn phá cây cầu, làm cho nó gãy đổ, nhấn chìm trong nước lũ. Người dân trong làng không còn dễ dàng qua lại như trước. Cây cầu trở nên hư hỏng, sụp đổ từng chút một.

Ông Phúc vẫn giữ thói quen đứng bên bờ sông nhìn sang bên kia, nơi cây cầu xưa đã từng vững chãi, nơi giờ đây chỉ còn lại những đống gỗ vụn, những mảnh vỡ vương vãi trong nước. Mỗi mùa mưa đến, ông lại đi ra thăm cây cầu cũ, đôi mắt mơ màng nhìn về những gì đã mất.

Có lần, con gái ông hỏi:

"Ba, sao ba cứ đến thăm cây cầu cũ thế? Nó không còn xài được nữa đâu, sao không xây cầu mới đi ba?"

Ông Phúc nhìn xa xa, đôi mắt đầy suy tư:

"Cây cầu này không chỉ là vật dụng để đi qua. Nó là phần ký ức của chúng ta. Chúng ta đi qua nó không chỉ vì nó là cầu, mà vì nó gắn liền với những câu chuyện, những ký ức của cả làng. Cây cầu này nối liền những con người, những gia đình, không phải chỉ bằng những thanh gỗ, mà bằng tình cảm, sự gắn bó."

Năm 1972, chiến tranh tiếp tục hoành hành, và cây cầu không còn khả năng chịu đựng. Mỗi lần mùa lũ về, nước lại cuốn đi những mảnh gỗ, cuốn đi phần nào dấu vết của một thời đã qua. Những người dân trong làng lại phải đi vòng, tìm những con đường khác để vượt qua sông. Cây cầu gỗ, giờ chỉ còn là ký ức của những năm tháng yên bình.

Năm 1973, những người trong làng bắt đầu lên kế hoạch xây lại cây cầu mới, vững chãi hơn, chắc chắn hơn, với những vật liệu hiện đại hơn. Nhưng ông Phúc vẫn không muốn tham gia. Ông không phải là người chống lại sự thay đổi, nhưng ông cảm thấy rằng, có những thứ không thể thay thế được bằng vật chất. Cây cầu cũ, dù đã mục nát, vẫn mang trong mình những ký ức mà không ai có thể lấy đi.

"Ba, sao ba không tham gia xây cầu mới? Cầu cũ không đi được nữa đâu," con trai ông nói.

Ông Phúc lắc đầu:

"Các con không hiểu. Cây cầu này không chỉ là một con đường để đi qua, mà là một phần của trái tim mỗi người trong làng. Dù là bờ bên này hay bờ bên kia, cầu cũ vẫn là cây cầu nối kết chúng ta. Nó không thể chỉ đơn thuần thay thế bằng một cây cầu mới, vì ký ức và tình cảm của con người không thể xây dựng lại chỉ bằng gạch đá, sắt thép."

Năm 1974, cây cầu mới được xây xong, vững chắc và hiện đại. Nhưng ông Phúc vẫn không thể quên được cây cầu cũ, những ngày tháng khi cây cầu là nhân chứng của những cuộc đời, những niềm vui và nỗi buồn.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc, nhưng những vết thương vẫn còn. Cây cầu mới bắc qua sông đã vững chắc, mọi người qua lại dễ dàng hơn, không còn phải lo sợ khi mùa lũ về nữa. Nhưng trong lòng ông Phúc, cây cầu cũ vẫn là phần không thể thiếu của lịch sử làng, là phần không thể thiếu trong ký ức của ông.

Một buổi sáng, con trai ông về thăm lại, nhìn cây cầu mới và nói:

"Ba, cầu mới này tốt hơn, đúng không ba?"

Ông Phúc nhìn cây cầu mới, rồi mỉm cười:

"Cây cầu này đúng là vững chắc hơn. Nhưng đôi khi, chúng ta phải hiểu rằng, có những cây cầu không phải để đi qua, mà để lưu giữ những gì đã qua. Cây cầu cũ không chỉ để nối hai bờ sông, mà nó nối liền ký ức của chúng ta, của những ngày tháng đã qua."

Con trai ông im lặng. Anh hiểu rằng, có những cây cầu không thể thay thế bằng vật chất, vì nó đã là phần của trái tim, phần của lịch sử.

Cây cầu cũ không còn, nhưng những ký ức về nó sẽ sống mãi trong lòng người dân trong làng, trong ký ức của ông Phúc.

Vì có những cây cầu không chỉ để nối bờ sông, mà là để nối liền những ký ức, những câu chuyện, những tình cảm mà thời gian không thể xóa nhòa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn