Cựu chiến binh

Cây Cầu Gỗ Trong Mưa Bom

Ninh Bình14/05/2026Đinh Thị Giang (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Hoàng Văn Dực, sinh ngày 07 tháng 7 năm 1950, quê quán xã Tân Mỹ, huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn, từng là chiến sĩ công binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước trên tuyến đường Trường Sơn.

Ông Dực sinh ra trong một gia đình dân tộc Nùng nghèo ở vùng biên giới phía Bắc. Tuổi thơ của ông gắn với những con suối nhỏ, những đồi hồi xanh ngắt và những ngày theo cha vào rừng lấy gỗ. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp phần giải phóng miền Nam.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị công binh chuyên làm cầu và sửa đường cho các đoàn xe vận tải vượt Trường Sơn. Công việc của người lính công binh vô cùng nguy hiểm bởi cầu đường luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt của máy bay Mỹ.

Ông kể rằng có những cây cầu vừa dựng xong ban đêm thì sáng hôm sau đã bị bom đánh sập. Nhưng dù gian khổ đến đâu, người lính công binh vẫn phải nhanh chóng khôi phục tuyến đường để bảo đảm việc chi viện cho chiến trường.

Trong đơn vị của ông có chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Hóa quê Phú Thọ, người rất khéo tay và giỏi nghề mộc. Anh thường nhận nhiệm vụ trực tiếp đóng cọc, ghép ván cho các cây cầu dã chiến.

Mùa mưa năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ dựng một cây cầu gỗ vượt qua con suối lớn tại Quảng Bình để đoàn xe vận tải kịp hành quân vào Nam.

Đêm hôm ấy trời mưa như trút nước. Nước suối dâng cao cuồn cuộn khiến việc dựng cầu vô cùng khó khăn. Trong khi anh em đang khẩn trương đóng cọc giữa dòng nước chảy xiết thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện.

Tiếng bom nổ vang dội khắp cánh rừng, đất đá và cây gãy đổ xuống mặt suối. Nhưng nếu dừng thi công, đoàn xe phía sau sẽ mắc kẹt và việc tiếp tế cho chiến trường có thể bị gián đoạn.

Không chút do dự, anh Nguyễn Văn Hóa vẫn đứng giữa dòng nước lạnh buốt để giữ những tấm ván cầu cho đồng đội lắp ghép.

Ông Hoàng Văn Dực xúc động kể lại:

“Hóa lúc ấy người đầy bùn đất nhưng vẫn hô anh em tiếp tục làm cầu. Cậu ấy nói còn cầu là còn đường vào Nam.”

Sau nhiều giờ căng mình giữa mưa bom, cây cầu cuối cùng cũng hoàn thành. Đoàn xe vận tải bắt đầu nối đuôi nhau vượt suối an toàn.

Nhưng ngay khi chiếc xe cuối cùng đi qua, một loạt bom khác lại trút xuống khu vực cây cầu. Anh Nguyễn Văn Hóa đã anh dũng hy sinh khi đang kiểm tra lần cuối những cọc cầu giữa dòng nước xiết.

Sau chiến tranh, ông Dực vẫn luôn nhớ mãi hình ảnh người đồng đội trẻ tuổi đứng giữa mưa bom giữ cây cầu gỗ cho đoàn xe vượt qua.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông trở về quê hương Lạng Sơn tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương.

Đến nay, mỗi lần nhìn những cây cầu mới nối liền các bản làng quê hương, ông lại nhớ về cây cầu gỗ năm xưa cùng những người lính công binh đã ngã xuống để giữ thông những tuyến đường chiến lược.

Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:

“Có những cây cầu được dựng lên bằng cả mồ hôi và máu của người lính. Các cháu hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống đoàn kết và góp sức xây dựng quê hương đất nước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn