Cây cầu gỗ trước giờ sáng
từng làm nhiệm vụ mở đường và bảo đảm giao thông trong những năm chiến tranh. Câu chuyện nói về tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội giữa thời hoa lửa.
Mùa hè năm 1971, mưa lớn nhiều ngày khiến con suối cắt ngang tuyến đường vận chuyển trở nên dữ dội. Một cây cầu gỗ tạm bị nước cuốn trôi mất một đoạn.
Đơn vị công binh của ông Trần Văn Hòa nhận nhiệm vụ sửa cầu ngay trong đêm.
Nếu chậm, đoàn xe phía sau sẽ phải dừng lại.
Ánh đèn pin mờ hắt xuống dòng nước đục ngầu.
Tiếng búa gõ vang lên giữa màn đêm.
Ông Hòa cùng đồng đội lội xuống dòng suối lạnh buốt để cố định từng thân gỗ.
Đến gần nửa đêm, một chiến sĩ trẻ trượt chân ngã xuống nước.
Mọi người lập tức kéo anh lên bờ.
— “Có sao không?”
— “Em ổn… mình làm tiếp đi anh.”
Mưa vẫn rơi.
Đôi tay ai cũng rát vì dây thừng và gỗ thô.
Khoảng gần sáng, thanh gỗ cuối cùng được cố định.
Người chỉ huy bước thử qua cây cầu rồi quay lại:
— “Được rồi.”
Không ai nói gì thêm.
Chỉ có vài nụ cười hiện lên trên những gương mặt mệt mỏi.
Khi mặt trời vừa lên phía rừng xa, đoàn xe đầu tiên chậm rãi đi qua.
Ông Hòa đứng bên mép cầu nhìn theo.
Nhiều năm sau, nhớ lại thời hoa lửa, điều ông nhớ nhất không phải những đêm thức trắng.
Mà là cảm giác nhìn thấy con đường được nối lại.
Bởi giữa chiến tranh, có những người âm thầm đứng phía sau.
Để những người phía trước có thể tiếp tục đi tới.


