CÂY CẦU RƠM BẮC GIỮA ĐỒNG NỔI
Năm 1949, xã Đông Á bị ngập sâu do mưa lớn. Đúng lúc đó, bộ đội nhận lệnh vận chuyển đạn qua cánh đồng sang đồi Mả Láng. Nhưng nước sâu, không lội được.
Ông Tô Văn Lại, 45 tuổi, thợ đan rơm, nói:
— “Rơm nổi được, ta bắc cầu bằng rơm.”
Bà con cười vì tưởng ông nói vui. Ai dè chỉ sau một buổi chiều, ông đan hàng chục bó rơm lớn, buộc chặt thành bè, đặt nối nhau thành lối dài hơn 100 mét.
Đêm đó, dưới ánh trăng lờ mờ, bộ đội đi từng bước trên cầu rơm mềm oặt, chòng chành giữa nước. Nhiều chiến sĩ suýt ngã nhưng ông Lại đứng bên bờ động viên:
— “Cứ tin đi, rơm của làng mình chắc lắm!”
Cuối cùng toàn bộ đạn được chuyển sang an toàn. Khi bộ đội rút đi, nước dâng cuốn trôi cầu rơm. Người ta bảo:
— “Cầu rơm chỉ cần đứng một đêm, nhưng cứu cả một trận đánh.”



