Cây cầu trong đêm
Sau một trận bom, cây cầu bị hư hỏng khiến đoàn xe không thể tiếp tục hành trình. Bà Nguyễn Thị Thủy cùng đồng đội làm việc suốt đêm để khắc phục, trong điều kiện thiếu thốn và nguy hiểm. Khi đoàn xe đi qua, niềm vui giản dị ấy trở thành ký ức không thể quên về tuổi trẻ.
Bà Nguyễn Thị Thủy vẫn nhớ một đêm làm nhiệm vụ mà cả đội phải sửa gấp một cây cầu bị hư hỏng sau trận bom. Công việc được giao trong điều kiện thiếu thốn, phần lớn phải thực hiện bằng sức người và thời gian thì không cho phép chậm trễ. Bà cùng những người bạn trẻ vận chuyển vật liệu, san đất, gia cố những vị trí bị phá hỏng trong ánh sáng hạn chế. Ai mệt thì đổi người, ai làm được việc gì thì chủ động nhận việc ấy, không ai đứng ngoài chờ người khác hoàn thành.
Đêm càng về khuya, mọi người càng thấm mệt nhưng không ai muốn dừng lại. Bà Thủy kể rằng điều giữ họ ở lại công việc không chỉ là mệnh lệnh mà còn là ý thức rằng phía sau cây cầu ấy có những đoàn xe đang cần tiếp tục hành trình. Gần sáng, phần cầu tạm cơ bản hoàn thành và mọi người đứng bên đường chờ đoàn xe đầu tiên đi qua. Khi nhìn những chiếc xe vượt qua cây cầu, cả đội không reo hò, chỉ lặng lẽ nhìn nhau nhưng ai cũng hiểu mình vừa hoàn thành một việc có ý nghĩa.
Nhiều năm sau, Bà không còn nhớ chính xác cây cầu năm ấy nằm ở đâu, nhưng cảm giác đứng nhìn đoàn xe đi qua thì vẫn còn nguyên. Bà cho rằng tuổi trẻ thời chiến không có nhiều điều kiện để nghĩ cho riêng mình, chỉ mong hoàn thành tốt nhiệm vụ và đất nước sớm có ngày bình yên. Ngày nay, mỗi khi nhìn những cây cầu hiện đại, Bà lại nhớ cây cầu nhỏ trong đêm năm nào. Nó nhắc Bà về một thế hệ đã góp sức bằng những công việc thầm lặng để những con đường không bị ngừng lại.


