Bài viết

Cây cầu trong đêm

Lạng Sơn02/07/2026Đoàn TN (Đoàn TN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện 8: Cây cầu trong đêm

Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường vận tải chiến lược có một con suối mang tên Khe Đá. Mùa khô, dòng nước chỉ ngang đầu gối, nhưng mỗi khi mưa lớn, nước từ thượng nguồn đổ về cuồn cuộn, chia cắt cả tuyến đường. Muốn những đoàn xe chở lương thực, vũ khí và thuốc men tiếp tục hành quân, lực lượng công binh phải dựng một cây cầu tạm ngay trong đêm.

Đại đội Công binh 27 được giao nhiệm vụ ấy. Trong đơn vị có Trung đội trưởng Phúc, người đã gắn bó với cây cầu Khe Đá gần hai năm. Anh thường nói với đồng đội:

– Cây cầu của chúng ta không chỉ nối hai bờ suối, mà còn nối hậu phương với tiền tuyến. Dù bom có đánh sập bao nhiêu lần, mình cũng phải dựng lại.

Đêm nào cũng vậy, khi tiếng máy bay tạm ngớt, cả trung đội lại lặng lẽ mang gỗ, cọc tre và dây cáp xuống suối. Không ai được bật đèn. Họ chỉ làm việc dưới ánh trăng hoặc những chiếc đèn pin được che kín bằng nhiều lớp vải.

Có hôm, mọi người vừa ghép xong những tấm ván cuối cùng thì tiếng máy bay lại rít lên. Chưa kịp rút khỏi cầu, bom đã nổ dồn dập. Chỉ trong vài phút, cây cầu vừa dựng xong bị dòng nước và sức ép của bom cuốn phăng.

Khói bom còn chưa tan, Phúc đã đứng dậy, phủi đất trên vai rồi nói:

– Làm lại!

Chỉ hai tiếng ngắn gọn ấy khiến cả đơn vị lập tức quay trở lại công việc. Không ai than vãn, cũng không ai tính xem mình đã dựng cây cầu ấy bao nhiêu lần.

Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận tin khẩn: trước bình minh sẽ có một đoàn xe chở thuốc và máu dự trữ cho bệnh viện dã chiến đi qua. Nếu chậm, nhiều thương binh ở phía trước sẽ gặp nguy hiểm.

Mưa mỗi lúc một lớn. Nước suối dâng cao, chảy xiết. Những khúc gỗ vừa thả xuống đã bị cuốn trôi.

Phúc quyết định cùng ba chiến sĩ lội xuống dòng nước để giữ từng cọc cầu. Nước lạnh buốt, chảy mạnh đến mức nhiều lần họ bị xô ngã. Đôi bàn tay ai cũng trầy xước vì đá sắc và dây cáp.

Đến gần ba giờ sáng, cây cầu cuối cùng cũng hoàn thành.

Đúng lúc ấy, ánh đèn bịt kín của đoàn xe xuất hiện từ phía xa.

Chiếc xe đầu tiên từ từ lăn bánh qua cầu. Mọi người nín thở dõi theo. Khi bánh xe cuối cùng sang đến bờ bên kia an toàn, cả trung đội mới thở phào nhẹ nhõm.

Một bác tài dừng xe trong giây lát, thò tay qua cửa kính nắm chặt tay Phúc:

– Cảm ơn các đồng chí! Nhờ có cây cầu này mà chúng tôi kịp đến với anh em phía trước.

Chưa kịp nói thêm lời nào, tiếng máy bay lại vọng đến.

Phúc hô lớn:

– Tất cả rời cầu!

Mọi người vừa chạy được vài chục mét thì loạt bom mới trút xuống. Cây cầu lại bị đánh sập.

Nhìn dòng nước cuốn những tấm ván trôi đi, một chiến sĩ trẻ tiếc nuối:

– Bao công sức của mình...

Phúc mỉm cười:

– Không mất đâu. Đoàn xe đã qua rồi. Nhiệm vụ của cây cầu là đưa họ đi tiếp.

Sau ngày đất nước thống nhất, trên dòng Khe Đá đã mọc lên một cây cầu bê tông kiên cố. Người dân qua lại mỗi ngày ít ai biết rằng dưới lòng suối ấy từng có hàng chục cây cầu gỗ được dựng lên rồi bị bom đánh sập, lại được dựng lên trong chính đêm hôm đó.

Trong buổi gặp mặt cựu chiến binh nhiều năm sau, Phúc nói với các đoàn viên thanh niên:

“Điều đáng nhớ nhất không phải là chúng tôi đã dựng bao nhiêu cây cầu, mà là chưa bao giờ để con đường chi viện bị ngắt quãng. Cây cầu có thể bị bom phá hủy, nhưng ý chí của người lính công binh thì không một loại bom đạn nào có thể đánh sập.”

Câu chuyện về cây cầu trong đêm đã trở thành biểu tượng cho tinh thần kiên cường, trách nhiệm và sự cống hiến thầm lặng của những người lính công binh trong thời hoa lửa. Chính từ những cây cầu không tên ấy, mạch máu giao thông được giữ vững, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc và để hôm nay, những nhịp cầu hòa bình nối dài trên khắp mọi miền đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn