Bài viết

CÂY CÂY BÁC TRỒNG BÊN HIÊN NHÀ

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một cây xanh đã đứng bên hiên nhà bác Nhị từ rất lâu. Mỗi mùa, nó lại thay lá, lớn thêm một chút, còn bác thì chậm lại một chút theo năm tháng. Một lần, người cháu hỏi: “Cây này bác trồng từ bao giờ?”. Bác nhìn lên tán cây rồi bảo: “Lâu lắm rồi, bác cũng chẳng nhớ chính xác nữa.” Người cháu cười: “Thế sao bác vẫn chăm nó đều thế?”. Bác đáp: “Vì có những thứ mình trồng xuống không phải để chờ nó lớn cho mình nhìn, mà để người khác sau này được hưởng bóng mát.” Câu nói ấy khiến cậu bé suy nghĩ. Bác kể rằng khi còn trẻ, người ta thường nghĩ về những điều rất xa: ngày mai, tương lai, ước mơ. Nhưng càng đi qua nhiều năm tháng, bác càng hiểu rằng giá trị của một đời người không chỉ nằm ở những gì mình nhận được, mà còn ở những gì mình để lại. Một cái cây có thể không biết người trồng nó là ai. Một bóng mát có thể chẳng biết người nào từng chăm sóc mình. Nhưng điều đó không làm việc gieo trồng trở nên vô nghĩa. Nhiều năm sau, khi bác đã già, những đứa trẻ trong nhà vẫn ngồi dưới gốc cây ấy chơi đùa. Bác ngồi bên hiên nhìn chúng, mỉm cười. Có lẽ đó chính là câu trả lời đẹp nhất cho câu hỏi về ý nghĩa của việc sống: không nhất thiết phải để lại một điều thật lớn lao, chỉ cần để lại một chút bóng mát cho những người đến sau. Có những con người giống như một cái cây: lặng lẽ lớn lên qua năm tháng và chỉ đến khi ngoảnh lại, ta mới nhận ra họ đã để lại cả một khoảng trời bình yên cho thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂY CÂY BÁC TRỒNG BÊN HIÊN NHÀ | Câu chuyện thời hoa lửa