Bài viết

CÂY CỜ NHỎ GIỮA CÁNH RỪNG VÀ CON ĐƯỜNG CỦA NIỀM TIN

Một lần mở đường trong khu vực rừng núi hiểm trở, tổ công binh phải đánh dấu từng đoạn đã kiểm tra bằng những lá cờ nhỏ. Mỗi dấu cờ không chỉ là tín hiệu an toàn mà còn là biểu tượng của trách nhiệm và niềm tin đối với những đoàn quân phía sau.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong công việc của người lính công binh, có những vật dụng rất nhỏ nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn.

Đó là những lá cờ đánh dấu.

Chúng không lớn hơn bàn tay.

Màu sắc cũng không nổi bật giữa rừng xanh.

Nhưng với những người hành quân phía sau, đó là dấu hiệu của sự an toàn.

Một buổi sáng đầu mùa khô, tổ công binh của Lê Văn Phúc nhận nhiệm vụ kiểm tra và mở rộng một tuyến đường mới xuyên qua khu vực đồi thấp của Trường Sơn.

Đây là tuyến đường dự kiến sẽ có nhiều đoàn vận tải đi qua trong thời gian tới.

Vì vậy, mọi công việc đều phải được thực hiện thật cẩn thận.

Phúc đi đầu đội hình.

Phía sau là những đồng đội mang theo dụng cụ và các cọc cờ đánh dấu.

Mỗi khi hoàn thành việc kiểm tra một đoạn đường, anh lại ra hiệu cắm một lá cờ nhỏ bên lề tuyến.

Nhìn từ xa, những lá cờ ấy rất bình thường.

Nhưng với người lính công binh, mỗi lá cờ là kết quả của hàng giờ quan sát, kiểm tra và đánh giá.

Con đường hôm đó không dễ đi.

Nhiều đoạn dốc cao.

Nhiều khu vực cây cối mọc dày.

Có nơi phải phát quang từng mét mới có thể xác định hướng đi.

Nắng rừng gay gắt.

Mồ hôi thấm ướt lưng áo.

Nhưng không ai than phiền.

Bởi mọi người đều hiểu nhiệm vụ của mình.

Đến giữa trưa, tổ công binh gặp một khu vực địa hình phức tạp.

Mặt đất lồi lõm bất thường.

Nhiều gốc cây đổ chồng chéo lên nhau.

Phúc lập tức ra hiệu dừng lại.

Anh tiến lên phía trước kiểm tra kỹ hơn.

Không khí trở nên yên lặng.

Tất cả chờ đợi kết quả đánh giá của người đi đầu.

Sau gần nửa giờ quan sát và kiểm tra, Phúc xác định cần thay đổi hướng tuyến để đảm bảo an toàn.

Một lá cờ mới được cắm xuống vị trí đã xác định.

Cả đội tiếp tục di chuyển.

Nhìn lá cờ nhỏ rung nhẹ trong gió rừng, Phúc cảm thấy như vừa hoàn thành thêm một phần trách nhiệm của mình.

Buổi chiều, khi công việc gần hoàn tất, những lá cờ đánh dấu đã xuất hiện dọc theo cả một đoạn đường dài.

Chúng nối tiếp nhau giữa màu xanh của rừng núi.

Âm thầm.

Lặng lẽ.

Nhưng đầy ý nghĩa.

Một chiến sĩ trẻ đi phía sau nhìn những lá cờ rồi hỏi:

“Anh Phúc, sau này có ai nhớ đến những lá cờ này không?”

Phúc mỉm cười.

Anh nhìn về con đường vừa mở.

Rồi chậm rãi đáp:

“Có thể không ai nhớ lá cờ. Nhưng họ sẽ nhớ con đường đã giúp họ đi qua an toàn.”

Nhiều năm sau chiến tranh, khi nhắc lại những ngày tháng ở Trường Sơn, điều bác Phúc nhớ nhất không phải là những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi.

Mà là những lần cắm xuống đất một lá cờ nhỏ.

Bởi mỗi lá cờ ấy đều mang theo trách nhiệm, niềm tin và sự tận tụy của người lính công binh.

Và cũng từ những dấu cờ bình dị ấy, biết bao con đường đã được mở ra giữa những năm tháng gian khó của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn