Người có công giúp đỡ cách mạng

Cây Đa Đầu Làng

Câu chuyện kể về một cây đa đầu làng đã trở thành nơi che chở người dân trong những năm tháng chiến tranh. Qua ký ức của nhân chứng, hình ảnh cây đa không chỉ là biểu tượng của quê hương mà còn là minh chứng cho sức sống và ý chí kiên cường của con người trong thời hoa lửa.

Nghệ An18/07/2026Lê Thị Phượng (Trường Mầm Non Diễn Thịnh - Xã An Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đặng Văn Phúc sinh ra ở một làng quê nhỏ, nơi có cây đa cổ thụ đứng sừng sững bên con đường chính. Trước chiến tranh, đó là nơi trẻ con vui đùa, người lớn nghỉ chân sau mỗi buổi làm đồng và cũng là nơi diễn ra nhiều sinh hoạt của cả làng.

Khi chiến tranh lan đến quê hương, cây đa trở thành điểm tập trung mỗi khi có báo động. Dưới những tán lá rộng, người dân nhanh chóng hướng dẫn nhau xuống các hầm trú ẩn được đào xung quanh.

Một buổi chiều, trong lúc nhiều người đang gặt lúa ngoài đồng, tiếng còi báo động vang lên. Ông Phúc khi ấy mới mười lăm tuổi đã chạy đi khắp cánh đồng gọi mọi người trở về. Một cụ già bị đau chân không thể đi nhanh. Không ngần ngại, ông cùng hai người bạn thay nhau cõng cụ về nơi an toàn dưới gốc đa.

Ít phút sau, những tiếng nổ vang lên làm mặt đất rung chuyển. Khi trận bom kết thúc, nhiều thửa ruộng bị cày xới, nhưng người dân trong làng đều bình an vì kịp thời trú ẩn.

Chiến tranh qua đi, cây đa vẫn còn đó dù thân cây mang nhiều vết sẹo do mảnh bom để lại. Mỗi vết sẹo là một dấu tích của những năm tháng gian khó mà cả ngôi làng đã cùng nhau vượt qua.

Đến nay, mỗi lần trở về quê, ông Đặng Văn Phúc đều dừng lại dưới gốc đa, lặng lẽ nhìn lên những cành lá xanh. Ông kể cho con cháu nghe rằng chính nơi ấy đã che chở biết bao người trong những ngày khói lửa. Đối với ông, cây đa không chỉ là một phần của quê hương mà còn là biểu tượng của sự đoàn kết, lòng dũng cảm và khát vọng được sống trong hòa bình của người dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn