Cây đàn của người cha
Trần Quốc Bảo từng là nhạc công trước khi nhập ngũ. Ông mang theo cây đàn mandolin cũ vào chiến trường miền Nam. Mỗi khi đơn vị nghỉ chân, Bảo lại đàn cho đồng đội nghe. Tiếng đàn khiến mọi người quên đi sự khốc liệt của bom đạn. Một lần hành quân, đơn vị gặp một nhóm trẻ mồ côi lang thang sau trận càn. Những đứa trẻ sợ hãi, không dám nói chuyện với ai. Bảo lấy cây đàn ra chơi một bản nhạc quê hương. Lũ trẻ dần ngồi lại quanh ông rồi bật cười. Từ hôm ấy, cứ mỗi lần đi qua làng nào có trẻ con, ông đều mang đàn ra chơi. Một cậu bé tên Nguyễn Đức Tài rất quý Bảo. Cậu nói sau này lớn lên muốn học đàn giống ông. Trong một trận đánh, Bảo hy sinh khi đang cứu thương binh. Cây đàn bị cháy sém nhưng vẫn còn nguyên vài dây. Nhiều năm sau, cậu bé Tài ngày nào trở thành nhạc sĩ nổi tiếng. Trong buổi biểu diễn đầu tiên, anh mang cây đàn cũ của Bảo lên sân khấu. Anh nói cả cuộc đời mình biết yêu âm nhạc là nhờ một người lính năm xưa. Khán phòng hôm đó đã lặng đi vì xúc động.


