Cựu chiến binh

Cây đàn của người lính

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cây đàn của người lính

Trong đơn vị có một người lính tên Quân rất thích chơi đàn.

Anh mang theo một cây đàn nhỏ từ quê lên. Cây đàn đã cũ, vài chỗ trầy xước, nhưng mỗi khi có thời gian nghỉ, Quân lại ngồi dưới mái hiên và chơi vài bản nhạc quen thuộc.

Buổi tối, những người lính thường ngồi quanh anh nghe đàn.

Có người nhớ quê.

Có người nhớ mẹ.

Có người nhớ người mình thương.

Quân thường nói:

“Sau này hòa bình, tôi sẽ về mở một quán nhỏ. Tối nào cũng mang đàn ra chơi.”

Mọi người cười và trêu anh là người có nhiều mơ ước nhất đơn vị.

Một hôm, Quân nhận được thư của em gái. Trong thư, cô bé viết rằng mẹ vẫn thường ngồi ngoài hiên nghe đài và chờ thư anh.

Quân đọc xong rồi lấy đàn chơi một bài.

Người đồng đội hỏi:

“Nhớ nhà à?”

Quân gật đầu:

“Ừ. Tôi chỉ mong sớm được về.”

Nhưng trong một lần làm nhiệm vụ, Quân đã hy sinh.

Cây đàn được đồng đội giữ lại và mang về quê.

Mẹ Quân nhìn thấy cây đàn, đưa tay chạm lên những vết xước.

Bà hỏi:

“Nó có hay chơi đàn ở đơn vị không cháu?”

Người đồng đội gật đầu:

“Có ạ. Mỗi khi nhớ nhà, anh ấy lại chơi.”

Người mẹ im lặng.

Tối hôm đó, bà đặt cây đàn cạnh chiếc ghế Quân từng ngồi.

Nhiều năm sau, cây đàn vẫn được giữ trong nhà.

Em gái Quân lớn lên, học cách chơi những giai điệu anh từng chơi.

Mỗi khi tiếng đàn vang lên, mẹ anh lại ngồi bên cửa sổ lắng nghe.

Bà không còn được nghe tiếng con trai mình nữa, nhưng âm thanh của cây đàn khiến bà cảm thấy như Quân vẫn đang ở đâu đó trong căn nhà.

Chiến tranh đã đi qua.

Cây đàn cũng cũ hơn theo năm tháng.

Nhưng những giai điệu mà Quân từng chơi vẫn được gia đình giữ lại.

Bởi đôi khi, một bài hát không chỉ là âm thanh.

Nó có thể là ký ức về một người đã từng sống, từng yêu thương và từng mong một ngày được trở về với gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn