Cây Đàn Ghi-ta Cháy Sém
Trong đơn vị có một chiến sĩ văn nghệ rất thích chơi ghi-ta. Mỗi khi trận địa yên tiếng súng, anh lại đàn và hát cho đồng đội nghe những bài ca cách mạng.
Tiếng đàn giúp mọi người quên đi mệt mỏi và nỗi nhớ nhà. Có chiến sĩ từng nói:
“Nghe đàn là thấy quê hương gần lắm.”
Một đêm, đơn vị bị pháo kích dữ dội. Sau trận bom, đồng đội chỉ tìm thấy cây đàn ghi-ta cháy sém nằm bên hố bom lớn. Người chiến sĩ văn nghệ ấy đã hy sinh khi đang cứu thương binh.
Cây đàn sau đó được giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng. Nó nhắc mọi người nhớ rằng giữa chiến tranh khốc liệt vẫn luôn tồn tại những giai điệu của niềm tin và hy vọng.



