Cây đàn ghi-ta trong căn hầm dã chiến
Giữa những ngày chiến trường Quảng Trị khói lửa, một cây đàn ghi-ta cũ được làm từ thùng gỗ đạn pháo đã trở thành người bạn tinh thần của cả đơn vị. Tiếng đàn vang lên trong căn hầm dã chiến không chỉ xua tan mệt mỏi mà còn thắp sáng niềm tin vào ngày hòa bình của những người lính trẻ.
Mùa mưa năm 1972, đơn vị của ông Trần Văn Đức đóng quân tại một khu vực phía tây Quảng Trị. Những trận pháo kích liên tiếp khiến việc sinh hoạt và chiến đấu của anh em gặp muôn vàn khó khăn. Ban ngày bám trận địa, ban đêm củng cố công sự, có những ngày cả đơn vị chỉ được ngủ vài tiếng.
Trong đại đội có chiến sĩ Phạm Quang Lợi, quê ở Hải Phòng, vốn là một sinh viên trường trung cấp kỹ thuật trước khi nhập ngũ. Lợi rất yêu âm nhạc, nhưng khi lên đường, anh không thể mang theo cây đàn ghi-ta yêu quý của mình.
Một lần, trong lúc thu dọn khu vực vừa bị pháo kích, Lợi nhặt được một thùng gỗ đựng đạn đã hỏng. Anh cẩn thận giữ lại những mảnh gỗ còn nguyên, xin thêm vài sợi dây điện thoại cũ rồi tự tay chế thành một cây đàn đơn sơ.
Nhìn cây đàn thô sơ ấy, nhiều đồng đội bật cười:
– Đàn thế này mà chơi được sao?
Lợi chỉ cười:
– Miễn có tiếng nhạc là được. Giữa chiến trường, tiếng đàn quý hơn vàng.
Tối hôm ấy, trong căn hầm chữ A chật hẹp, dưới ánh đèn dầu leo lét, Lợi gảy những hợp âm đầu tiên. Tiếng đàn còn chênh phô, nhưng khi bài “Nổi lửa lên em” vang lên, cả đơn vị cùng hát theo.
Ông Trần Văn Đức nhớ lại:
“Sau những giờ phút căng thẳng, tiếng đàn làm chúng tôi thấy như mình đang ở giữa quê hương. Có người nhớ mẹ, có người nhớ người yêu, nhưng ai cũng tin rằng ngày chiến thắng sẽ đến.”
Một đêm cuối năm 1972, địch pháo kích dữ dội vào khu vực đóng quân. Khi mọi người rời hầm để cơ động sang vị trí khác, Phạm Quang Lợi quay lại lấy cây đàn.
Ông Đức lo lắng:
– Bom đạn thế này, còn giữ cây đàn làm gì?
Lợi ôm cây đàn vào ngực rồi cười:
– Mất ba lô còn được, nhưng mất tiếng hát thì buồn lắm anh ạ!
May mắn, cả đơn vị đều an toàn. Cây đàn ấy tiếp tục theo họ qua nhiều tháng ngày chiến đấu.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Trần Văn Đức và Phạm Quang Lợi có dịp gặp lại nhau. Cây đàn năm xưa không còn nữa, nhưng những bài hát trong căn hầm dã chiến vẫn còn vang mãi trong ký ức.
Ông Đức xúc động kể:
“Chiến tranh đã qua đi, nhưng tiếng đàn của Lợi vẫn ở lại trong lòng chúng tôi. Nó nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đẹp, nơi tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình luôn cháy sáng.”



