Cựu chiến binh

Cây Đàn Ghi-ta Trong Căn Hầm Đất

Ông Nguyễn Văn Trọng là một cựu chiến sĩ văn công từng hoạt động phục vụ bộ đội tại các chiến trường miền Nam trong những năm cuối của cuộc kháng chiến. Câu chuyện được xây dựng dựa trên vai trò đặc biệt của những đội văn công, những người mang lời ca tiếng hát đến với chiến sĩ giữa bom đạn chiến tranh.

Đồng Nai13/06/2026Nguyễn Thị Kim Yến (xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974.

Giữa một khu rừng già, có một căn hầm đất được đào sâu vào sườn đồi.

Ban ngày, đó là nơi trú ẩn an toàn.

Ban đêm, nơi ấy lại trở thành một "sân khấu" đặc biệt.

Không có ánh đèn màu.

Không có phông màn.

Chỉ có vài ngọn đèn dầu nhỏ và những người lính ngồi sát bên nhau.

Nguyễn Văn Trọng là thành viên của đội văn công lưu động.

Tài sản quý giá nhất của anh là một cây đàn ghi-ta đã cũ.

Thân đàn có nhiều vết xước.

Một góc đàn từng bị nứt và được buộc lại bằng dây dù.

Nhưng âm thanh của nó vẫn rất ấm áp.

Mỗi lần đội văn công đến đơn vị nào, chiến sĩ đều háo hức chờ đợi.

Bởi những buổi biểu diễn giúp họ tạm quên đi gian khổ và nhớ lại cuộc sống bình yên nơi quê nhà.

Trong đội có một cô ca sĩ trẻ tên Mai.

Giọng hát trong trẻo và giàu cảm xúc.

Bài hát cô thường được yêu cầu hát nhất là những ca khúc về quê hương và gia đình.

Một đêm cuối mùa khô, đội văn công đến biểu diễn cho một đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu.

Buổi diễn diễn ra trong căn hầm đất quen thuộc.

Khi Mai cất tiếng hát, cả căn hầm lặng đi.

Nhiều người lính cúi đầu.

Có người lặng lẽ lau nước mắt.

Bởi lời ca gợi nhớ đến mái nhà, đến mẹ già và những người thân đang chờ đợi nơi xa.

Sau buổi biểu diễn, một chiến sĩ trẻ tiến đến gần cây đàn của Trọng.

Anh ngập ngừng hỏi:

"Anh cho tôi chạm vào cây đàn một chút được không?"

Trọng mỉm cười gật đầu.

Người lính vuốt nhẹ lên thân đàn rồi nói:

"Lần cuối tôi nhìn thấy cây đàn là trước ngày nhập ngũ."

Không ai biết rằng đó cũng là lần cuối cùng anh được nghe tiếng đàn.

Vài tuần sau, người chiến sĩ ấy đã hy sinh trong một trận đánh.

Tin đến khiến cả đội văn công lặng người.

Đêm hôm đó, Trọng mang cây đàn ra trước cửa hầm.

Anh ngồi một mình rất lâu.

Rồi lặng lẽ gảy bản nhạc mà người lính trẻ từng yêu thích.

Âm thanh vang lên giữa rừng đêm tĩnh mịch.

Nhẹ nhàng.

Da diết.

Như một lời tiễn biệt.

Sau ngày hòa bình, cây đàn vẫn theo ông Trọng trở về quê hương.

Nhiều lần người ta khuyên ông thay cây đàn mới.

Nhưng ông luôn từ chối.

Đối với ông, cây đàn ấy không chỉ là nhạc cụ.

Nó chứa đựng ký ức của hàng trăm đêm biểu diễn, của những tiếng cười, những giọt nước mắt và những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi.

Giờ đây, cây đàn được treo trang trọng trong phòng khách gia đình.

Dây đàn đã cũ.

Lớp sơn đã phai màu.

Nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, ông vẫn nghe như vang đâu đó tiếng hát trong căn hầm đất năm nào.

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện tôn vinh những người làm công tác văn hóa, văn nghệ trong thời chiến. Họ không chỉ mang tiếng hát đến với chiến sĩ mà còn mang theo niềm tin, sự lạc quan và hơi ấm tinh thần giữa những năm tháng gian khó. Cây đàn ghi-ta trong căn hầm đất trở thành biểu tượng của sức mạnh tinh thần và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn