Bài viết

Cây đàn giữa chiến hào

Ninh Bình30/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một chiến hào đất ẩm, có một vật lạc lõng: cây đàn guitar.

Nó thuộc về Phúc — trước chiến tranh là sinh viên âm nhạc.

“Ông mang cái này ra trận để làm gì?” — đồng đội trêu.

Phúc nhún vai:
“Để nhớ mình là ai.”

Ban ngày, anh là lính như mọi người. Ban đêm, khi pháo ngừng, anh ngồi tựa lưng vào vách đất, gảy những giai điệu nhẹ như gió.

Âm thanh mỏng manh, nhưng lan xa.

Có lần, một người lính ở chiến hào bên kia hét sang:
“Chơi lại đi!”

Phúc cười, chơi lại.

Trong khoảnh khắc ấy, không còn ranh giới — chỉ còn những con người nhớ về một thế giới không có tiếng súng.

Một đêm, trận đánh nổ ra bất ngờ. Pháo dập xuống không kịp trở tay.

Sáng hôm sau, chiến hào bị san phẳng một phần.

Người ta tìm thấy cây đàn — dây đã đứt, thân gỗ cháy xém.

Phúc không còn nữa.

Nhưng về sau, mỗi khi có ai đó nhặt được một mảnh gỗ cháy, họ lại gõ nhẹ lên đó — như thể đang tìm lại một âm thanh đã mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cây đàn giữa chiến hào | Câu chuyện thời hoa lửa