Cây đàn giữa chiến hào (1)
Câu chuyện kể về kỷ niệm của bà Nguyễn Thị Thu Hà trong những ngày làm việc tại trạm quân y nơi chiến trường. Một chiếc khăn tay nhỏ đã trở thành kỷ vật chứa đựng tình cảm, lòng dũng cảm và niềm tin của những người lính trong thời hoa lửa.
Năm 1973, bà Nguyễn Thị Thu Hà là một y tá trẻ làm việc tại một trạm quân y dã chiến giữa rừng. Công việc của bà và các đồng đội là chăm sóc những chiến sĩ bị thương sau mỗi trận chiến.
Một buổi tối, một nhóm chiến sĩ được đưa vào trạm với nhiều vết thương sau trận đánh. Trong số đó có một người lính trẻ tên Nam bị thương ở tay nhưng vẫn luôn giữ chặt một chiếc khăn tay trong lòng bàn tay.
Khi bà Hà băng bó vết thương cho anh, bà nhẹ nhàng hỏi:
“Chiếc khăn này quan trọng lắm phải không?”
Nam khẽ gật đầu và nói:
“Đây là khăn mẹ em đưa trước ngày em lên đường. Mẹ dặn khi nào nhớ nhà thì lấy ra nhìn.”
Sau khi được chăm sóc vài ngày, vết thương của Nam đã đỡ hơn và anh tiếp tục trở lại đơn vị. Trước khi đi, anh cảm ơn các y tá và vẫn cẩn thận gấp chiếc khăn tay bỏ vào túi áo.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, bà Hà vẫn nhớ hình ảnh người lính trẻ ấy. Bà thường kể rằng:
“Trong thời hoa lửa, có những kỷ vật rất giản dị như chiếc khăn tay của mẹ, nhưng lại tiếp thêm sức mạnh để người lính vững vàng vượt qua mọi gian khổ.”



