Cây đàn giữa chiến hào
Cây đàn giữa chiến hào
Anh Minh trước khi nhập ngũ từng là sinh viên trường nghệ thuật. Anh mang theo vào chiến trường một cây đàn guitar nhỏ đã cũ.
Giữa những ngày bom đạn, tiếng đàn của anh trở thành niềm an ủi cho cả đơn vị.
Mỗi khi đêm xuống, anh lại ngồi bên chiến hào gảy vài bản nhạc quê hương. Tiếng đàn vang lên giữa rừng sâu khiến mọi người quên đi mệt mỏi.
Có người vừa nghe vừa khóc vì nhớ nhà.
Anh Minh thường nói:
“Còn nghe được tiếng đàn là còn tin ngày mai hòa bình.”
Một đêm, đơn vị chuẩn bị bước vào trận đánh lớn.
Không ai ngủ được.
Anh Minh ngồi tựa lưng vào vách hào rồi gảy đàn thật khẽ.
Bản nhạc chưa kịp kết thúc thì pháo sáng rực lên trên bầu trời.
Trận đánh bắt đầu.
Tiếng súng át cả tiếng đàn.
Anh Minh cùng đồng đội chiến đấu suốt đêm trong chiến hào đầy khói lửa.
Đến sáng, trận địa im tiếng súng.
Nhưng người lính mang cây đàn năm ấy đã không còn nữa.
Nhiều năm sau, trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, một người đồng đội cũ mang theo cây đàn cũ đã sứt nhiều chỗ.
Ông đặt tay lên dây đàn rồi lặng lẽ nhìn xa xăm.
Bởi có những giai điệu đã mãi mãi ở lại cùng thời hoa lửa.


