Bài viết

Cây đàn giữa chiến hào

Cây đàn giữa chiến hào

Thái Nguyên10/05/2026Phạm Thị Hương Thu (Chi đoàn Trường TH số 2 Hoá Thượng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cây đàn giữa chiến hào

Mùa xuân năm 1971, ở mặt trận Quảng Trị có anh chiến sĩ tên Bình mang theo một cây guitar cũ.

Cây đàn ấy được anh bọc kỹ bằng tấm ni lông để tránh mưa bom đất đỏ. Đồng đội bảo:
— “Mang đàn ra chiến trường làm gì cho nặng?”

Bình chỉ cười:
— “Có tiếng hát thì đỡ nhớ nhà.”

Những đêm hiếm hoi yên tiếng súng, anh lại ngồi bên chiến hào gảy đàn. Tiếng nhạc vang lên khe khẽ giữa gió Lào khô nóng khiến ai cũng lặng đi.

Có người nhớ mẹ. Có người nhớ người yêu. Có người lặng lẽ nhìn về phía quê nhà rất xa.

Một đêm, đơn vị chuẩn bị bước vào trận đánh lớn. Bình ôm đàn hát bài cuối cùng:
“Đường chúng ta đi dài theo đất nước…”

Không ai ngờ đó cũng là lần cuối họ nghe tiếng đàn ấy.

Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra dữ dội.

Khi đồng đội tìm thấy Bình, đôi tay anh vẫn ôm chặt cây guitar đã sứt vỡ vì mảnh đạn.

Sau hòa bình, cây đàn được giữ lại trong phòng truyền thống của đơn vị. Dây đàn đã cũ, gỗ đã bạc màu, nhưng người ta bảo chỉ cần nhìn thấy nó thôi cũng đủ nghe lại tiếng hát của cả một thời tuổi trẻ cháy rực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn