CÂY ĐÀN GIỮA CHIẾN HÀO
Nguyễn Hoàng Nam từng là sinh viên Nhạc viện Hà Nội trước khi nhập ngũ. Anh mang theo cây guitar cũ trên mọi chặng hành quân. Đồng đội thường đùa:
“Bom đạn thế này mà cậu còn mang đàn?”
Nam chỉ cười:
“Nếu không có tiếng nhạc, con người dễ quên mình còn trái tim.”
Trong đơn vị, người thân nhất với Nam là Trịnh Văn Quý, một anh lính quê Thái Bình thích nghe nhạc nhưng hát rất dở.
Những đêm trú quân trong chiến hào, Nam thường đàn những bản nhạc quê hương. Tiếng đàn át tiếng mưa rừng và khiến nhiều người lính nhớ nhà đến bật khóc.
Một lần, đơn vị bị pháo kích bất ngờ. Quý bị thương nặng ở bụng. Trong lúc quân y chưa tới, Quý nắm tay Nam:
“Chơi cho mình nghe bài cuối đi…”
Giữa tiếng bom rung trời, Nam ngồi trong chiến hào chơi bản nhạc cũ về dòng sông quê.
Quý mỉm cười rồi nhắm mắt.
Sau hòa bình, Nam trở thành nhạc sĩ. Ông viết ca khúc nổi tiếng “Cây Đàn Giữa Chiến Hào”, dành tặng người bạn đã nằm lại tuổi đôi mươi.


