Khác

🎸 CÂY ĐÀN GIỮA RỪNG

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

🎸 CÂY ĐÀN GIỮA RỪNG

Trong đơn vị có một người lính trẻ tên Tân, trước ngày nhập ngũ anh là người chơi đàn giỏi nhất làng. Ngày lên đường, cha không có gì cho con, chỉ đưa anh cây đàn cũ đã sờn màu và nói: “Khi nào nhớ nhà, con hãy đàn một bài.”

Tân mang cây đàn theo suốt những năm tháng chiến tranh.

Mỗi đêm đơn vị nghỉ chân giữa rừng, sau những giờ hành quân mệt mỏi, Tân lại lấy đàn ra. Tiếng đàn vang lên giữa núi rừng, khi thì là một giai điệu vui, khi lại chậm rãi như tiếng lòng của những người lính xa quê.

Có người nhớ mẹ.

Có người nhớ người vợ trẻ.

Có người nhớ đứa con chưa kịp nhìn thấy mặt.

Tân thường cười:

— Thôi nào, nghe một bài rồi ngủ. Ngày mai còn hành quân.

Một đêm mưa, sau khi tiếng bom vừa dứt, Tân ngồi dưới mái lán nhỏ và chơi một giai điệu quen thuộc.

Anh nói với người đồng đội thân thiết:

— Sau này hòa bình, tôi sẽ về dựng một căn nhà bên bờ sông. Tối tối lại lấy đàn ra chơi cho lũ trẻ nghe.

Người đồng đội vỗ vai anh:

— Nhớ gọi tôi về uống rượu nhé.

Tân cười lớn:

— Nhất định!

Nhưng đó là lần cuối hai người cùng nghe tiếng đàn.

Trong một trận chiến sau đó, Tân hy sinh.

Người đồng đội giữ lại cây đàn cũ của anh.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc, ông trở về quê Tân.

Người cha đã già. Khi nhìn thấy cây đàn, ông không nói gì, chỉ đưa tay chạm lên những vết xước trên thân đàn.

— Nó vẫn mang theo cây đàn này sao?

— Vâng. Anh ấy chưa bao giờ rời nó.

Người cha ngồi xuống bên hiên, đôi mắt đỏ hoe.

— Nó từng bảo sau này sẽ đàn cho trẻ con trong làng nghe.

Người đồng đội nhìn ra sân rồi nói:

— Vậy để cháu thực hiện lời hứa ấy thay anh.

Chiều hôm đó, ông mang cây đàn ra sân.

Những đứa trẻ trong làng chạy đến ngồi xung quanh.

Tiếng đàn vang lên.

Người cha ngồi bên hiên, nhắm mắt lắng nghe.

Ông không khóc.

Ông chỉ mỉm cười.

Bởi trong tiếng đàn ấy, ông như nghe thấy tiếng con trai mình của những năm tháng tuổi trẻ.

Nhiều năm sau, cây đàn được đặt trong phòng truyền thống của quê hương.

Bên cạnh nó có một tấm bảng nhỏ:

“Cây đàn của người lính – người đã gửi lại tuổi trẻ giữa chiến trường để quê hương có những ngày bình yên.”

Có những người lính không trở về để chơi bản nhạc cuối cùng của đời mình. Nhưng tiếng đàn họ để lại vẫn có thể vang lên giữa quê hương, hòa cùng tiếng trẻ thơ và những ngày tháng thanh bình.

🇻🇳🎸 Thời hoa lửa đã qua, nhưng những giai điệu của tuổi trẻ năm xưa vẫn còn ngân vang — như một lời nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao ước mơ chưa kịp thực hiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
🎸 CÂY ĐÀN GIỮA RỪNG | Câu chuyện thời hoa lửa